Thẩm Chi Ý nghĩ đến những chuyện này, lại thêm đủ loại chuyện phiền lòng sau khi ông qua đời ở kiếp trước, lòng nặng trĩu.
Kiếp trước chịu đủ mọi đau khổ cô còn vượt qua được. Giờ đã sống lại rồi, bất kể sau này gặp phải chuyện gì, cô cũng chẳng còn gì phải sợ nữa.
“Tiểu Ý, đừng vội, bệnh của ông nội con ấy mà, ông đã nghĩ rồi. Đợi con cưới thằng tư xong thì đi theo đơn vị. Lúc đó mình thuê xe đưa ông đến bệnh viện trong quân khu, điều kiện và thiết bị y tế bên đó tốt hơn ở đây nhiều, biết đâu có thể chữa khỏi ấy chứ?”
Ông cụ Tư thấy cô rơi nước mắt thì xót lòng. Ông và bà cụ vẫn luôn coi con bé như con ruột, chẳng thể chịu nổi khi thấy nó buồn. Thẩm Ái Quốc vừa đóng cổng bước vào nhà đã nghe câu đó, thì sốt ruột nói ngay:
“Không, không được, cha tôi không đi đâu hết. Bác sĩ nói ông không còn sống được bao lâu nữa, nhỡ mà ra ngoài rồi xảy ra chuyện thì...”
“Chú tư!” Thẩm Chi Ý ngắt lời ông, cô biết ông muốn nói gì, nhưng những lời xui xẻo như vậy cô thật sự không muốn nghe lúc này.
Thẩm Ái Quốc cũng biết lời mình khó nghe, nhưng ông cố chấp, luôn tin vào chuyện “lá rụng về cội, chết phải về đất”.
Ông không muốn cha mình trút hơi thở cuối cùng ở nơi đất khách, mà ông lại không được ở bên tiễn biệt.
Thẩm Chi Ý nhìn ông như vậy, vừa bực vừa bất lực.
“Hoặc là, để tôi gọi điện về đơn vị hỏi thử, xem có thể mời bác sĩ đến khám cho ông không?” Tư Uyên thấy không khí trong nhà trở nên căng thẳng, suy nghĩ một lát rồi lên tiếng đề nghị.
Thẩm Chi Ý hơi sững người, nếu làm được như vậy thì đúng là quá tốt.
“Liệu có phiền phức gì không? Có hợp quy định không?”
“Không sao đâu, bác sĩ cũng có ngày nghỉ mà, để tôi hỏi thử xem.” Tư Uyên đã dám đề nghị thì chắc chắn cũng có chút tự tin.
“Vậy cũng được.” Ông cụ Tư trầm ngâm một lát rồi cũng gật đầu đồng ý.
Thẩm Ái Quốc lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cười hề hề nói: “Vậy... vậy thì làm phiền cháu rể rồi.”
Nghe tiếng gọi “cháu rể”, sắc mặt Tư Uyên càng dịu dàng hơn. “Chú tư, đều là người một nhà, không phiền đâu ạ.”
Thẩm Chi Ý: ...
Mặc dù là cô ép anh chấp nhận cuộc hôn nhân này, nhưng sao cảm thấy anh thích nghi cũng nhanh quá vậy?
Ông cụ Tư liếc mắt khinh thường nhìn thằng con út chẳng có tiền đồ, trong bụng âm thầm làu bàu: Nếu không phải lão đây ra tay kịp thời, trước khi về đã gọi điện cho đơn vị của nó, liệu nó có cưới được vợ nhanh như thế không?
“Được rồi, buổi chiều các người cũng rảnh, nhân lúc này nói luôn chuyện sính lễ với đồ cưới đi. Chú tư, chiều nay chú xin nghỉ một buổi nhé, chú ba của Tiểu Ý thì chẳng trông mong gì được rồi, chuyện kết hôn này phải nhờ chú với thím tư của con bé lo giúp, ra tay sắp xếp một chút.”
Ông cụ Tư càng nghĩ càng thấy nên sớm quyết định, đập tay cái “bốp” là bắt đầu phân công liền.
“Nhân tiện mời luôn đội trưởng với ông hai của Tiểu Ý đến làm chứng. À, tôi còn phải gọi hai cuộc điện thoại báo tin mừng cho mẹ thằng tư biết, hỏi xem bên đó cần chuẩn bị gì thêm không. Tốt nhất là mai đi đăng ký luôn, đỡ đêm dài lắm mộng, lỡ gia đình Thẩm Kiến Quốc lại bày thêm trò thì phiền.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

