Cô cúi mắt xuống.
Trước mắt lại hiện lên ánh mắt sâu thẳm kia, gương mặt lạnh lùng mà trầm ổn, từng cử chỉ đều đúng mực và kiềm chế.
Tối đó, cô bị mấy cô gái giữ lại, ngủ chung lều với một chị gái tóc ngắn, sống mũi cao.
"Thôi đừng quay về nữa, dù gì cũng đã hợp tác với đội trưởng rồi còn xa lạ với tụi chị làm gì? Giờ quay lại chưa chắc an toàn bằng ở đây, chi bằng ngủ lại chỗ chị cho chắc. Chị có một cái lều ngủ một mình, tối nay chắc Triệu Thuận Ngôn cũng không về đâu, em ngủ giường chị luôn đi."
Trương Điềm dúi chăn vào tay cô kéo kín lều lại, cách biệt với thế giới bên ngoài: "Em là con gái, nửa đêm còn lang thang ngoài kia nguy hiểm lắm. Ngoài kia đầy sói dữ đó."
"..." ý định quay lại xe ngủ của Bùi Tây Tình bị dập tắt. Cô ôm chăn cảm ơn: "Cảm ơn chị."
"Không có gì đâu." Trương Điềm cười: "Con gái thì phải giúp nhau chứ. Cuộc sống này vốn đã khó khăn, nếu còn ganh ghét đố kỵ nhau nữa, sau này chắc nhìn thấy con gái cũng hiếm luôn."
Ngoài lều gió vẫn thổi nhưng bên trong khá ấm áp, cách được phần lớn cái lạnh.
Trương Điềm còn mang nước nóng tới cho cô rửa mặt.
"Đội mình còn hơn chục thùng nước, đủ dùng tới căn cứ. Em cứ dùng thoải mái. Con gái phải sạch sẽ, chứ lỡ bệnh tật gì thì phiền lắm."
"Cảm ơn chị."
"Không có gì."
Sau khi rửa mặt xong, Bùi Tây Tình nằm xuống, đắp chăn, nghe Trương Điềm thủng thẳng kể:
"Chị với Triệu Thuận Ngôn quen nhau ba năm rồi, coi như là bạn gái trên danh nghĩa. Nhưng cái thói trăng hoa của anh ta chưa từng bỏ được, hơn một tháng nay không tới tìm chị nữa, chẳng biết lại đang dính con hồ ly nào trong đội..."
Bùi Tây Tình nghiêng người: "Chị Điềm, chị còn thích anh ta không?"
"Chị cũng chẳng ngại nói với em, đàn ông với chị chỉ như quần áo thôi, không hợp thì đổi, chứ chị không bao giờ chết dí trên một cái cây." Trương Điềm nói thẳng: "Chẳng qua thấy anh ta là dị năng giả hệ lôi nên mới còn dây dưa, chứ bình thường chị đá lâu rồi."
Chị cười lạnh: "Đàn ông thì có là cái gì? Nếu không vì chưa đến căn cứ, bắt buộc phải theo họ đi, chị chẳng thèm nhìn."
Bùi Tây Tình cong môi cười: "Phải đó."
Không ngờ cô và Trương Điềm lại nói chuyện hợp đến vậy. Nói qua nói lại, trời đã khuya, bên ngoài trại im phăng phắc, Trương Điềm đã ngủ.
Bùi Tây Tình lấy điện thoại ra bấm thử.
Không có tí sóng nào, đã hai giờ sáng.
Đoạn Kiêu Lâm vẫn chưa quay về.
Cô ngáp một cái, ráng thêm chút nữa nhưng rồi vẫn không chống nổi cơn buồn ngủ mà thiếp đi.
Nửa đêm, Trương Điềm trong lúc ngủ bật dậy, kéo lều ra trừng mắt với mấy gã bên ngoài đang cười cợt, hạ giọng quát: "Biến hết đi!"
Mấy tên đàn ông mặt mày nham nhở: "Chị Điềm, đội trưởng không có đây, ảnh cũng bao lâu rồi không tìm chị, tối nay không phải cơ hội tốt à?"
"Thôi thôi, cẩn thận lại bị giật điện nữa thì khổ."
Đám đàn ông chỉ có thể tiếc nuối liếc nhìn mái tóc lộ ra khỏi chăn trong lều, thèm khát mà rút lui.
Bùi Tây Tình ngủ không yên giấc.
Mới hơn sáu giờ sáng cô đã tỉnh.
Trương Điềm đang gấp chăn, thấy cô tỉnh liền trêu: “Cái anh đẹp trai kia với Triệu Thuận Ngôn về rồi đấy, mang theo không ít đồ tốt. Nếu lo thì dậy ra xem đi.”
Bùi Tây Tình dụi mắt, mặc quần áo rồi học chị ấy gấp chăn: “Chị Điềm dậy sớm thế?”
“Sáng sớm bị họ làm ồn tỉnh dậy. Nghe nói là Triệu Thuận Ngôn về, chị phải ra xem thử.”
“Chị ăn sáng chưa ạ?”
“Chưa, ngoài kia có người đang nấu rồi, lát nữa ra ăn chung luôn.”
“Vâng ạ.”
Rửa mặt xong, cô cùng Trương Điềm ra khỏi lều.
Bên ngoài, đống lửa còn đang bốc khói đen, chắc vừa mới tắt không lâu.
Mọi người lần lượt thức dậy, ai nấy đều bận rộn dọn dẹp trong trại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)