Bế cô con gái nhỏ vừa chào đời trên tay, nhìn khuôn mặt hồng hào của con bé, cô ngơ ngẩn một lúc, sau đó không nhịn được mà vừa cười vừa khóc.
Trải qua một cuộc sống như ác mộng kia, cuối cùng cô cũng được đoàn tụ với con gái mình rồi.
Lâm Vi đặt tên cho con gái là Phương Lâm. Mặc dù đám người nhà họ Phương thực sự khiến Lâm Vi cảm thấy thất vọng. Nhưng Lâm Vi vẫn chưa quên được là Phương Minh đã đối xử tốt với mình thế nào, vậy nên vẫn lấy họ của Phương Minh để đặt tên cho con.
Vào ngày Lâm Vi tổ chức tiệc đầy tháng cho con gái, kết quả thi của cô cũng được công bố. Cô đã thi trượt, thế nhưng Lâm Vi lại không hề nản lòng. Cô biết rằng nền tảng của mình rất kém, sẽ không dễ dàng gì vượt qua được kỳ thi đại học dành cho người lớn.
Lâm Vi không mở tiệc đầy tháng quá lớn, nhưng hiện tại có rất nhiều người dựa vào Lâm Vi để kiếm tiền, thế nên cũng có không ít người đến thăm hỏi cô, khiến quang cảnh có vẻ đặc biệt náo nhiệt.
Sân nhà họ Phương cách khá xa nhà Lâm Vi nhưng vẫn có thể nghe thấy âm thanh ầm ĩ từ đó vọng lại. Bà cụ Phương ngồi trên giường, tức giận mắng: "Cũng chỉ là sinh ra một đứa lỗ vốn thôi, không biết xấu hổ hay sao mà còn làm ầm ĩ thế hả? Tao còn tưởng sinh con trai nên đi hỏi thăm, hóa ra lại là con gái."
Sau khi mắng một hồi, bà cụ Phương lại bế Phương Tiểu Quân lên, nói: "Cháu đích tôn của bà vẫn là nhất, nhà họ Phương này tương lai đều là của cháu hết."
Dạo này Phương Tiểu Quân được bà cụ Phương cưng chiều hết mực, đã sớm quên hết những thói quen tốt mà Lâm Vi đã dạy cho nó rồi. Nó đẩy bà cụ Phương ra, lăn lộn trên giường mà đòi hỏi: "Vậy thì cháu đích tôn của bà nội muốn ăn trứng gà. Bà nội làm trứng gà nước đường cho cháu đi! Cháu muốn ăn trứng! Lâu lắm rồi cháu chưa được ăn miếng trứng nào hết!"
Bà cụ Phương cảm thấy có chút khó xử. Từ lần trước rời đi đến nay, Phương Chính vẫn chưa quay về lại lần nào. Bà cụ Phương chỉ có hai trăm đồng trong tay nên không dám tiêu.
Bà cụ cũng không thể xuống đồng làm việc, thế nên cũng chỉ có thể kiếm chút đồng ra đồng vào bằng cách bán trứng gà thôi. Nếu không, bà cụ thậm chí còn chẳng đủ tiền để đóng học phí cho Tiểu Quân trong học kỳ tiếp theo nữa ấy chứ. Bà cụ Phương vẫn hy vọng thằng cháu đích tôn này của mình sẽ vào được đại học, trở nên nổi bật hơn người.
Bà cụ Phương vội vàng khuyên nhủ Phương Tiểu Quân: "Mấy ngày trước không phải là cháu đã ăn một quả trứng rồi sao? Sao giờ lại muốn ăn thêm nữa rồi?"
Phương Tiểu Quân đứng dậy, bắt đầu đập phá đồ đạc: "Cháu muốn ăn trứng, nhanh làm trứng cho cháu đi!"
Bà cụ Phương không thể dỗ được Phương Tiểu Quân, vội vàng kêu lên: "Con ranh chết tiệt kia, mày mau tới đây! Mau tới dỗ Tiểu Quân đi."
Vốn dĩ, quan hệ chị em giữa Phương Tiểu Quân và Phương Hồng còn rất tốt, nhưng bà cụ Phương lại thiên vị Phương Tiểu Quân, thường xuyên đánh mắng Phương Hồng. Điều này khiến Phương Hồng rất ghét Phương Tiểu Quân, Phương Tiểu Quân cũng bắt đầu học theo bà nội mà gọi Phương Hồng là "con ranh chết tiệt".
Phương Hồng nghe thấy, nhưng lại giả vờ như không hề nghe thấy mà tiếp tục ngồi giặt quần áo trong sân. Phương Hồng cũng đã quên mất là bao lâu nó chưa được ăn trứng rồi. Đừng nói đến trứng, học kỳ này đã khai giảng từ lâu mà nó còn không được đi học nữa kìa. Nếu cứ tiếp tục như vậy, sau vài năm nữa, Phương Hồng thật sự sẽ bị cho đi gả chồng để đổi lấy sính lễ cho em trai mình mất thôi.
Phương Hồng biết là với tính cách của bà cụ Phương, bà cụ sẽ không tìm cho nó được mối nào đàng hoàng đâu, bởi vì của lễ hỏi càng nhiều thì khả năng cao đối phương chính là người mù kẻ điếc hoặc mấy kẻ què quặt, đần độn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

