“Tôi có địa chỉ của mẹ ruột chúng đây. Vốn tôi còn định đợi đến khi hai đứa nghỉ hè thì sẽ dẫn chúng đi gặp mẹ ruột, ai mà ngờ được lại lại xảy ra chuyện này cơ chứ? Chuyện cũng đã đến nước này rồi, tôi không thể lo cho chúng được nữa đâu. Trong mấy cô dì chú bác ở đây, có ai hảo tâm thì giúp chúng liên lạc với mẹ ruột của mình đi. Trẻ con vẫn nên ở bên mẹ ruột của mình mới tốt!"
Ở kiếp trước, sau khi mẹ ruột của Phương Hồng trở về thì đã huênh hoang khắp nơi về câu chuyện làm giàu của mình. Nếu những lời bọn họ nói là sự thật thì mẹ của Phương Hồng hiện tại hẳn là đang "khởi nghiệp" với một nhà thầu nào đó rồi.
Sau đó, Lâm Vi viết một địa chỉ rồi ném qua: "Đây cũng là địa chỉ mà tôi hỏi thăm được, có thể không chính xác lắm. Các người có ai hảo tâm thì đi hỏi thăm xung quanh giúp nó đi."
Thật ra Lâm Vi cũng hy vọng Phương Hồng có thể tìm được mẹ ruột của mình. Không phải là bọn chúng đã nói nếu mẹ ruột của chúng vẫn còn sống thì cô ta chắc chắn sẽ đối xử tốt với chúng lắm sao? Vậy thì hãy để chúng thử đi, xem mẹ ruột của chúng tốt đến mức nào!
Khi mấy người tò mò nhìn thấy địa chỉ trên giấy thì không khỏi thì thầm: "Xa như vậy sao? Cả đi lẫn về đều lãng phí mất nửa năm công sức chứ có ít đâu. Hơn nữa mất công đi một chuyến đường dài như vậy, có tìm được người hay không cũng chẳng biết."
Có người đưa một tờ giấy ghi địa chỉ cho người vừa thuyết phục Lâm Vi nhận nuôi Phương Hồng: "Anh nhân hậu tốt bụng như vậy, hay là anh đưa hai đứa nhỏ đi tìm mẹ ruột của chúng nó đi?"
Khuôn mặt người đàn ông đỏ bừng cả lên: "Làm, làm sao mà tôi tìm được? Tôi cũng chỉ đến thành phố có vài lần, tôi không làm được đâu. Tôi còn phải làm việc ngoài đồng, không nói chuyện tào lao với mấy người nữa!"
Cuối cùng, tờ giấy ghi địa chỉ rơi vào tay Phương Hồng. Xung quanh có mấy người mềm lòng, nhưng cũng chỉ dặn dò nó: "Đây là địa chỉ của mẹ ruột cháu đấy. Khi nào lớn lên thì tới đây tìm mẹ."
Vẫn phải làm cho Lâm Vi quay về mới được, sau khi Lâm Vi đến nhà họ Phương, cuộc sống của nó mới trở nên tốt đẹp hơn nhiều.
Phương Hồng ngẩng đầu lên, lại định cầu xin Lâm Vi giúp đỡ. Tranh thủ lúc mọi người vẫn còn ở đây, toàn thân nó lại đầy vết thương thế này, nó không tin là Lâm Vi sẽ không mềm lòng mà không nhận nuôi nó. Nhưng ngay khi Phương Hồng ngẩng đầu lên, tai nó đã bị người ta nhéo mấy lần.
"Đây là lời mà cái đồ lỗ vốn như mày nên nói hay sao! Nếu không phải do mày kiếm chuyện thì chúng ta đã chẳng phải mất một số tiền lớn như vậy cho Lâm Vi rồi." Bà cụ Phương nhéo tai Phương Hồng mà mắng: "Mày còn muốn đi tìm Lâm Vi nữa hả? Mày nhìn đi, Lâm Vi còn đoái hoài đến mày mới là lạ đó! Mày suýt chút nữa hại chết con của người ta còn gì..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


