Lục Huyền nhìn theo bóng lưng ba người bọn họ, trong lòng vô cùng thoả mãn, thuần thục thu một trăm linh thạch kia vào túi trữ vật của mình. Hắn rất ung dung thoải mái khi cầm một trăm linh thạch này, mà không áy náy chút nào.
Phương pháp hắn nói cho ba người bọn họ đúng là có hiệu quả, sau khi bồi dưỡng linh thực theo phương thức tinh tế hoá, chắc chắn là phẩm chất của linh thực sẽ được đề thăng thêm một mức độ nhất định nào dó, khiến bọn họ kiếm được càng nhiều linh thạch hơn.
Nhưng trên thực tế, Lục Huyền lại trực tiếp che giấu đi điểm quan trọng nhất, đó chính là hắn nắm giữ và hiểu được trạng thái tức thời của linh thực, có thể dễ dàng căn cứ vào nhu cầu của chúng sau đó điều chỉnh lại bất kỳ lúc nào.
Ba người họ không thể làm được điểm ấy, chỉ có thể tự mình mò mẫm mà thôi. Nhưng không thể áp dụng chế độ đào tạo hoàn mỹ, thì rất khó có thể đạt được linh thực phẩm chất hoàn mỹ.
Huống chi, nếu lựa chọn bồi dưỡng linh thực theo phương thức tinh tế hóa như vậy thì trên cơ bản, đều phải từ bỏ tu luyện. Bọn họ đâu có giống như Lục Huyền, có thể thu được các loại bảo vật và tu vi khen thưởng bên trong quầng sáng màu trắng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
