Nghĩ đến đây, Lục Huyền lại nhẹ nhàng vuốt ve hai chỏm lông nhỏ trên lỗ tai Đạp Vân Linh Miêu. Con linh miêu chỉ dùng đôi mắt màu xanh khẽ nhìn Lục Huyền, rồi mặc kệ cho hắn vuốt ve đầu nó.
"Ngao~ Ta thích thịt khô, ta thích thịt khô nhất ~" Dường như Lục Huyền đã thông qua vẻ ngoài đầy xa cách và kiêu ngạo của nó, để nhìn thấy một linh hồn hoạt bát và đáng yêu đang đạp mạnh bốn chân như mây trắng, không ngừng hoan hô nhảy nhót ở bên trong.
Nhưng chỉ cần hắn vừa nghĩ đến tiếng gầm rú đầy thô ráp của Đạp Vân Linh Miêu, là bóng dáng nhỏ bé ẩn bên trong thân thể kia đã lập tức biến mất.
"Ngao ô ~" Dường như cảm nhận được bàn tay vốn đang vuốt ve trên đầu mình vừa thoáng dừng lại, Bích Tình Đạp Vân Linh Miêu cực kỳ thông minh, lập tức đè thấp tiếng kêu của mình xuống...
Lục Huyền khen thưởng cho Đạp Vân Linh Miêu xong, mới lấy hạt linh chủng đặc thù trông giống như sương khói từ bên trong túi trữ vật ra. Hắn tìm một chỗ trống trong linh điền, thi triển Địa Dẫn Thuật khoét ra một khe hở vừa phải trên bề mặt linh nhưỡng, rồi nhét yên vụ linh chủng vào trong đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
