Lục Huyền im lặng không nói gì, nhưng trong lòng lại âm thầm cười nhạo: Đối với người thì linh thực không ảnh hưởng lớn, nhưng với ta thì khác. Đi ra ngoài vài ngày, tuy linh thực vẫn phát triển bình thường như rất khó nhận được linh thực phẩm chất tốt, thậm chí là phẩm chất thượng đẳng. Ta còn muốn trồng ra một gốc linh thực phẩm chất hoàn mỹ, để xem quầng sáng ban thưởng cái gì đây này!
Nghĩ như vậy, Lục Huyền lập tức mở miệng lịch sự từ chối: "Thật xin lỗi Lôi đạo hữu, ta vẫn luôn chuyên tâm vào chuyện đào tạo linh thực, không giỏi đấu pháp, trên thân cũng không có pháp khí phù lục gì, ngay cả tu vi Luyện Khí tầng ba hiện tại cũng được tích tụ từ đan dược mà nên. Bởi vậy vì an toàn, ta không thể đi cùng hai vị đạo hữu tới thăm dò Nam Ly bí cảnh được. Xin thứ lỗi."
"Được rồi, ta tôn trọng sự lựa chọn của Lục đạo hữu." Lôi Phi hừ mũi một tiếng, có chút mất hứng đáp.
Hai người bọn họ cũng không ở lại lâu, đã rời khỏi tiểu viện, dự định đi mời những tu sĩ khác.
"Tên Lục Huyền này cũng quá nhát gan, sợ phiền phức rồi, tu vi Luyện Khí tầng ba đi vào cái bí cảnh đã mở được mấy trăm năm vẫn còn lo sợ sẽ gặp nguy hiểm?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
