"Không dám nhận không dám nhận, nhưng Lục đạo hữu đã làm ta vô cùng bất ngờ đấy, không nghĩ tới mấy tháng trước ngươi còn là một tên tán tu Luyện Khí tầng hai cần mời ta tới giúp đỡ diệt trừ sâu bệnh, mà hiện giờ, ngươi đã trưởng thành đến độ có thể nhẹ nhõm giải quyết sâu bệnh rồi." Tần Minh cảm thán nói.
Đúng là gã thực sự không ngờ, tên tiểu tán tu Luyện Khí mà trước kia mình không để vào mắt, lại có một ngày sử dụng được kiếm quyết tinh xảo như thế, còn trở thành đối thủ cạnh tranh của mình?
"May mắn mà thôi, ta vẫn còn kém xa Tần sư huynh." Trong mắt Lục Huyền toát lên một tia hồi ức: "Mọi chuyện đều bắt đầu từ lần sâu bệnh đấy, kể từ đó, để tránh linh thực trong linh điền nhà mình lại gặp phải sâu bệnh, ta đã đau đớn hạ quyết tâm, dùng toàn bộ tài sản đi mua một môn kiếm quyết. Khổ tu mấy tháng, cộng thêm bản thân có một chút thiên phú trên phương diện kiếm đạo, ta mới đạt được thành tựu như ngày hôm nay. Nhưng bởi vì tu vi thấp, mỗi ngày chỉ có thể thi triển chừng hai, ba lần kiếm quyết, khiến cho hiện tại chỉ kiếm được một ít linh thạch không đáng để kể ra."
Bởi vì xung đột lợi ích, Lục Huyền đã dự tính trước tình cảnh bản thân phải chạm mặt với những tu sĩ khác cùng có nghiệp vụ giải quyết sâu bệnh như mình rồi, nhất là vị Tần Minh, người có tu vi Luyện Khí tầng bốn trước mắt này, vì gần như gã chính là người có nhiều đơn hàng nhất khu Bắc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
