Tâm tư của mình chỉ có mình mình biết, anh cũng không thích để tình cảm cá nhân xen lẫn vào công việc. Vốn định bảo Chu Vân Sách cứ đánh trượt Lâm Duyệt, nhưng dường như Chu Vân Sách nhìn thấu tâm tư của anh, cười nói: “Sếp Hạ, có phải cậu quen người ta không? Đánh trượt như thế liệu có quá bất công không?”
Một câu nói đánh thức người trong mộng.
Người ta đã đến phỏng vấn rồi, nếu chỉ vì thiện cảm của anh dành cho Lâm Duyệt mà thẳng tay đánh trượt cô, đây chẳng phải cũng là một loại bất công khác sao?
Hạ Viễn không nói thêm gì nữa, anh tham gia toàn bộ quá trình phỏng vấn, chỉ khi Lâm Duyệt phỏng vấn, anh mới hỏi hai câu.
Dường như rèm sáo có chút vấn đề, kéo lên được hơn phân nửa thì không kéo lên được nữa, giống như bị kẹt.
Thư ký Lâm đang đứng đó nghiên cứu, mái tóc xoăn dài đến eo từng thấy trước đây đã được cắt tỉa đến ngang vai. Cô mặc chiếc áo sơ mi màu be đơn giản mà không mất đi vẻ thanh lịch, kết hợp với chân váy ôm sát màu tím sẫm có độ rủ. Ngoài phụ kiện khuyên tai và dây chuyền đơn giản, phần eo váy còn thắt một chiếc nơ bướm rất đối xứng và phẳng phiu, trông khá đáng yêu, điểm xuyết thêm chút hoạt bát cho văn phòng trầm lặng tẻ nhạt này của anh.
Làn da trắng nõn như sữa của thư ký Lâm tỏa ra một lớp sương mờ ảo dưới ánh nắng ban mai, trông cô giống như thiếu nữ trong tranh sơn dầu. Gương mặt mang vẻ đẹp thuần khiết và thân hình bốc lửa như ác quỷ khiến Lâm Duyệt chỉ đứng đó thôi cũng toát lên một sự quyến rũ ngây thơ mà gợi cảm.
Hạ Viễn bưng khay đứng dậy, Lâm Duyệt chú ý tới động tĩnh của anh, vội vàng từ bỏ việc vật lộn với chiếc rèm sáo, đi tới trước bàn làm việc nhận lấy chiếc khay trong tay Hạ Viễn, nói: “Sếp Hạ, để tôi làm cho.”
Hạ Viễn im lặng đưa khay cho cô.
Lâm Duyệt mang đến phòng trà rửa sạch cốc, sau đó lại rót một chút nước ấm vào bình giữ nhiệt của Hạ Viễn rồi đặt lên bàn làm việc của anh, mặc dù có lúc cả buổi sáng anh bận rộn đến mức không có thời gian ngẩng đầu lên.
Lâm Duyệt làm xong những việc vặt vãnh, vừa định chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp lát nữa, quay lại bàn làm việc của mình thì thấy toàn bộ rèm sáo đã được kéo lên.
Lâm Duyệt vô thức liếc nhìn Hạ Viễn qua lớp lính, khóe môi hơi cong lên.
Cô từng làm rất nhiều công việc bán thời gian lặt vặt, vị trí thư ký tổng giám đốc của Tập đoàn Hằng Tinh này là công việc chính thức đầu tiên của cô sau khi tốt nghiệp thạc sĩ.
Trước đây khi đi làm thêm từng gặp đủ loại người, nhưng chỉ có Hạ Viễn, ở vị trí cao mà không hề có chút kiêu ngạo nào. Lời nói và cử chỉ của anh mang theo sự nho nhã và lịch thiệp được bồi dưỡng từ một gia đình giàu có, cộng thêm khí chất bất phàm, dung mạo tuấn mỹ, gần như được coi là đối tượng bàn tán sôi nổi của toàn bộ phụ nữ trong công ty.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


