“Thư ký Lâm?” Quan Trạch Khanh nhìn về phía Chu Vân Sách: “Ai vậy?”
Chu Vân Sách: “Cậu hỏi lão Hạ ấy.”
Hạ Viễn đá một cái vào bắp chân Chu Vân Sách: “Nghe điện thoại đi.”
Với tinh thần “vui một mình không bằng vui cùng mọi người”, Chu Vân Sách rất tốt bụng bắt máy, còn mở loa ngoài.
“Alo, thư ký Lâm.”
Điện thoại được kết nối, trong lòng Lâm Duyệt vui mừng: “Alo, trợ lý Chu, thật xin lỗi đã làm phiền anh vào giờ tan làm.”
“Không sao, cô có chuyện gì à?”
Lâm Duyệt: “Tôi chỉ muốn hỏi một chút về chuyện ký túc xá công ty, anh có phương thức liên lạc của Phó tổng giám đốc Vệ không?”
Chu Vân Sách và Hạ Viễn nhìn nhau, nói: “Sao giờ này cô lại hỏi chuyện này? Cô làm sao vậy? Có cần giúp đỡ không?”
“Không có gì ạ.”
Lâm Duyệt vừa nói xong, đột nhiên không khống chế được mà sụt sùi vài tiếng, chỉ cần không ngốc thì đều có thể nghe ra đây là tiếng nấc nghẹn do cảm xúc kích động khi khóc, nồng độ hormone tăng cao gây kích thích thần kinh tạo ra.
Cúp điện thoại, Chu Vân Sách nhìn Hạ Viễn: “Nghe tình hình này, không phải là bị chủ nhà đuổi ra ngoài rồi đấy chứ?”
Hạ Viễn im lặng một lát, bỗng nhiên vớ lấy chiếc áo vest bên cạnh đứng dậy, anh vỗ vai Chu Vân Sách, nói: “Tạm thời đừng đưa phương thức liên lạc, các cậu cứ chơi đi, tôi đi trước đây.”
“Đù.” Chung Mộ nãy giờ không nói gì nhìn theo bóng lưng Hạ Viễn: “Lão Hạ và cô thư ký này có quan hệ gì vậy? Sao mà vội vàng thế?”
“Đúng vậy, lúc nãy nghe điện thoại, cổ sắp dài ra như hươu cao cổ rồi.” Quan Trạch Khanh hóng hớt nói: “Mau nói đi, là ai thế, đừng có úp úp mở mở nữa, chị đây sốt ruột chết mất.”
Chu Vân Sách tặc lưỡi hai tiếng: “Nói thế nào nhỉ? Đại khái chính là đối tượng tôi vừa gặp đã yêu hóa ra lại là thư ký của tôi?”
“Tiếng sét ái tình?” Quan Trạch Khanh có chút kinh ngạc: “Chẳng phải cậu ta là người không tin vào chuyện đó nhất sao?”
Chung Mộ cười cười, nói: “Đây đại khái chính là gặp được em rồi thì mọi thứ đều trở nên “thật thơm” thôi.”
“Đánh cược đi.” Quan Trạch Khanh nói: “Lão Hạ thuộc phái hành động, cứ cược xem bao giờ cậu ta theo đuổi được cô thư ký này, thấy sao?”
Chu Vân Sách: “Tới luôn tới luôn, tôi cược trước 100 nghìn, nửa năm.”
Chung Mộ: “Được, cũng cược 100 nghìn, tôi một năm.”
Quan Trạch Khanh: “Dựa vào sự hiểu biết của tôi về lão Hạ, chắc là không cần đến nửa năm đâu, vậy thì... ba tháng đi.”
Chu Vân Sách: “Cậu đừng quên còn có nhân tố không xác định là thư ký Lâm nhé? Không có nghĩa là thích thì sẽ theo đuổi được.”
Chung Mộ gật đầu, rất có lý.
Hạ Viễn có uống chút rượu, nhưng may mà tài xế Vu Chiêu đang đợi ở bên ngoài, anh ấy không chỉ là tài xế mà còn là vệ sĩ thân cận của Hạ Viễn.
Hạ Viễn vừa lên xe đã gọi điện cho Lâm Duyệt.
Lúc đó cô còn đang ngồi xổm bên lề đường đợi phương thức liên lạc của Vệ Giai, nhìn thấy cuộc gọi đến của Hạ Viễn thì ngẩn người, còn tưởng là chuyện công việc gì đó nên vội vàng hắng giọng, bắt máy.
“Alo, sếp Hạ.”
Hạ Viễn bất ngờ hỏi: “Bây giờ cô đang ở đâu?”
Lâm Duyệt vô thức đáp: “Đang ở nhà ạ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)