Trong phòng lập tức yên tĩnh lại, mấy người kia nhìn nhau, sau đó bĩu môi đứng dậy rời đi.
Lâm Duyệt đứng từ trên cao nhìn xuống Thanh Tịnh: “Tại sao cô lại làm vậy?”
Thanh Tịnh cười nhạo: “Đã bị cô dội cho một gáo nước rồi, coi như huề nhau đi.”
“Ai thèm huề với cô chứ, Thanh Tịnh, tại sao bây giờ cô lại biến thành thế này? Cô có từng nghĩ tới, có khả năng hành động này của cô sẽ hại tôi mất việc không?”
Thanh Tịnh cũng không thèm quan tâm: “Vậy thì sao? Bây giờ chẳng phải cô vẫn đang yên ổn ở đây à?”
“Cho nên có thể xóa sạch chuyện đê tiện cô đã làm sao? Tôi giết cô rồi nói với cô một tiếng xin lỗi là xong đúng không? Huống hồ đến một câu xin lỗi cô cũng không có.”
Thanh Tịnh mím chặt môi, bảo cô ta xin lỗi Lâm Duyệt ư, không đời nào.
Cô ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Lâm Duyệt: “Cô làm bộ làm tịch cái gì? Chẳng phải sếp Hạ vẫn luôn thiên vị cô sao? Ai mà không biết Tổng giám đốc Triệu của Đạt Sáng muốn đào góc tường của anh ấy, nhưng cô được sếp Hạ bảo vệ rồi từ chối ông ta?”
Lâm Duyệt cau mày?
Tại sao Thanh Tịnh lại biết chuyện này? Hơn nữa nghe giọng điệu này của cô ta? Rất nhiều người đều biết?
Thực ra Lâm Duyệt đã hiểu lầm rồi, đúng là chỉ có mình Thanh Tịnh biết chuyện này, Tổng giám đốc Triệu của Đạt Sáng đã nói đùa chuyện này với Vệ Giai, lúc Vệ Giai tán gẫu với Trịnh Dữ có đem chuyện của ông chủ ra làm trò đùa, lúc đó mới bị Thanh Tịnh nghe thấy.
Lâm Duyệt cũng không hy vọng có thể nói lý lẽ với cô ta nữa, cô rất thất vọng, vì một công việc mà bị bạn bè đố kỵ nghi ngờ.
Đàm Yến cũng phản ứng lại rồi, cô ấy nhìn Thanh Tịnh, nói: “Chẳng lẽ cô không biết tình cảnh của Lâm Duyệt sao? Cô gây khó dễ cho cô ấy trong công việc, còn khiến cô ấy khó chịu hơn cả việc cướp bất cứ thứ gì của cô ấy, cô làm thế này chẳng phải là quá đáng lắm sao?”
Thanh Tịnh không lên tiếng.
“Bỏ đi, Yến Tử.” Lâm Duyệt nhìn Thanh Tịnh, nói: “Thanh Tịnh, cô nghe cho kỹ đây, đây là lần cuối cùng tôi nói bỏ qua cho cô, nếu sau này còn có tình trạng này nữa thì đừng trách tôi không nể tình. Tôi sẽ đi tìm nhà ngay bây giờ, sau này chúng ta nước sông không phạm nước giếng.”
Nói xong những lời này, Lâm Duyệt bình thản trở về phòng mình.
Vì mới ổn định lại, đồ đạc của cô không nhiều, nhiều nhất là quần áo, cô nhìn hai chiếc vali lớn ở cửa, nhất thời có chút khó mà nhẫn nhịn.
Thanh Tịnh đứng từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng nói với cô: “Tôi thuê người dọn đấy, có đeo găng tay đàng hoàng, tiền vi phạm hợp đồng đều ở đây, còn có ba tháng tiền đặt cọc.”
Lâm Duyệt liếc nhìn phong bì đựng tiền trên tủ huyền quan, nói: “Đêm hôm thế này cô bảo tôi đi đâu tìm nhà?”
“Không liên quan đến tôi.”
Lâm Duyệt mím chặt môi, đứng hồi lâu mới cầm lấy tiền trong phong bì.
Cô đi lướt qua Thanh Tịnh, vào phòng kiểm tra một lượt, đúng là những thứ cần dọn đều đã dọn xong, lúc này mới cố tỏ ra bình tĩnh mà rời đi.
Khu chung cư bên này của họ không có thang máy, Lâm Duyệt vất vả xách vali xuống tầng một.
Trời dần tối, trong khu chung cư chẳng có mấy cái đèn đường còn tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)