Nhưng hôm nay lần đầu tiên thấy cấp trên mặc đồ giản dị, tóc tai rũ xuống, khiến con người anh có thêm một phần lười biếng tùy ý.
“Trước khi vào thang máy phải có dấu vân tay và mật mã mới vào được, đã đưa mật mã cho cô rồi, lát nữa nhập dấu vân tay vào là được, hai thang máy dành cho chủ nhà cô đều có thể dùng.”
Lâm Duyệt nghe thấy lời Hạ Viễn, nhanh chóng thoát khỏi dòng suy nghĩ của mình, thang máy dành cho chủ nhà? Nghe ý này là còn có thang máy dành cho nhân viên nữa sao?
“Không cần đâu sếp Hạ, tôi đi thang máy dành cho nhân viên là được rồi.”
Hạ Viễn dứt khoát nói: “Không cần, cứ đi bên này.”
Lâm Duyệt không kiên trì nữa, thường thì lãnh đạo đều thích người nghe lời.
Cô đi tới phòng thay đồ rộng lớn của Hạ Viễn, chọn một bộ vest sọc dọc màu xám nhạt không quá nặng nề, hôm nay không có lịch trình ra ngoài và cuộc họp trang trọng, cũng không cần thiết phải mặc chính thức và thâm trầm.
Tiếp đó lại chọn một chiếc cà vạt in hoa màu xanh lam, khăn cài túi cũng cùng tông màu, giày da màu nâu có thể phối hợp rất tốt với bộ vest xám để tỏa ra sức hút cá nhân.
Sau khi Hạ Viễn thay áo sơ mi, quần tây và giày da xong, anh đi tới trước mặt Lâm Duyệt.
Lâm Duyệt giúp anh khoác áo vest, khẽ chỉnh đốn lại trước ngực, lại giúp anh đeo cà vạt vào, động tác thuần thục giúp anh thắt cà vạt.
Không biết có phải do quanh năm Hạ Viễn làm việc trong các tòa nhà cao tầng hay không, làn da so với đàn ông bình thường thì rất trắng, khung xương ưu việt, khuôn mặt có đường nét rõ ràng, sống mũi cao và thẳng, ngũ quan góc cạnh lập thể, tựa như tác phẩm điêu khắc được nghệ sĩ đục đẽo, có góc có cạnh, lúc không cười có một chút cảm giác lạnh lùng, lúc cười lên lại tỏ ra dịu dàng lịch sự.
Cũng chẳng trách những nhân viên nữ trong công ty ngày nào cũng mê mẩn anh.
Hạ Viễn cực kỳ lịch sự buông cô ra, còn quan tâm hỏi một câu: “Thư ký Lâm, không sao chứ?”
“Không sao ạ.” Lâm Duyệt hơi lùi lại nửa bước, đứng vững: “Xin lỗi sếp Hạ.”
“Không sao.” Hạ Viễn nói: “Cô vừa mới bắt tay vào làm, không thuần thục là chuyện bình thường, qua một thời gian là ổn thôi.”
Lâm Duyệt vô cùng cảm kích sự kiên nhẫn của Hạ Viễn.
“Chắc thư ký Lâm chưa ăn sáng nhỉ, cùng ăn một chút đi.”
Lâm Duyệt có chút kháng cự việc ăn cơm riêng với Hạ Viễn, nhưng chưa đợi cô từ chối, Hạ Viễn lại nói: “Lát nữa chúng ta trực tiếp đến công ty, e là không có thời gian cho cô ăn sáng đâu, sáng nay tôi cùng trợ lý Chu và mấy vị phó tổng giám đốc quyết định họp đột xuất, là một cuộc họp nhỏ, cô phụ trách ghi chép.”
Lâm Duyệt đành phải ngồi xuống theo Hạ Viễn, cả hai cùng ăn sáng.
Vừa ngồi xuống đã có một dì giúp việc bưng bữa sáng lên, Lâm Duyệt vội vàng đứng dậy, người dì ngăn lại: “Cô ngồi đi ngồi đi, để tôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



