Lâm Duyệt nhắc nhở như vậy là anh biết ngay chắc chắn cà vạt của mình bị lệch, vừa rồi đến chỗ Chu Vân Sách anh hơi nới lỏng ra, chắc là lúc vào làm chưa chỉnh đốn lại.
Vị Tổng giám đốc Triệu này là người mắc chứng OCD nặng, nếu cà vạt bị lệch, e là bàn dự án không thành mà ông ta sẽ cứ nhìn chằm chằm vào cà vạt của anh mất.
(*) Chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế.
Phía sau văn phòng Hạ Viễn có phòng nghỉ, bên trong cũng có đầy đủ mọi thứ, anh vừa định quay người thì đột nhiên dừng bước, nhìn Lâm Duyệt nói: “Cô lại đây giúp tôi chỉnh lại.”
Lâm Duyệt không hề ngạc nhiên, nhanh chóng tiến lên, hơi kiễng chân, giúp anh chỉnh lại chiếc cà vạt bị lệch. Vì Hạ Viễn khá cao, lúc trước Chu Vân Sách đưa một đống tài liệu cho anh, trong đó có thông tin cơ bản của Hạ Viễn, đương nhiên đây chỉ là để giúp cô hiểu rõ cấp trên của mình nhanh hơn.
Hạ Viễn cao 188cm, nặng 79kg, tốt nghiệp trường danh tiếng thuộc Ivy League, thạc sĩ kép ngành Tài chính và Máy tính, ngoài tiếng Trung và tiếng Anh còn biết tiếng Đức và tiếng Ý, không thích tất cả các loại thức ăn mềm nhão, dính dính, ví dụ như chuối, cà tím, kem bơ trên bánh kem...
Một luồng hương thơm không rõ là gì xộc vào mũi, ánh mắt Hạ Viễn khựng lại: “Thư ký Lâm, cô xịt nước hoa à?”
Lâm Duyệt đột ngột ngước mắt: “Không có ạ.”
Vì công việc thư ký thường xuyên phải tiếp đón, giao thiệp với mọi người nên cô không xịt nước hoa, khó mà đảm bảo không có khách hàng nào không bị dị ứng với mùi hương.
Hạ Viễn gật đầu, có lẽ cảm thấy Lâm Duyệt kiễng chân sẽ mệt, nên hơi cúi người xuống.
“Thư ký Lâm.”
Hạ Viễn gọi cô, Lâm Duyệt ngước mắt lên chạm phải ánh mắt của anh.
“Cô biết phạm vi công việc của mình chứ, từ ngày mai trở đi, mỗi sáng 7 giờ cô cần đến nhà tôi, giúp tôi chọn quần áo mặc đi làm ngày hôm đó, thậm chí là là ủi, cũng như đồng hồ, cà vạt và các phụ kiện khác đều do cô sắp xếp. Nếu tôi đi ra ngoài, trong trường hợp không cần tài xế thì cô cần đóng vai trò tài xế, nếu có một số bữa tiệc tối mang tính chất thương mại, cô cũng cần tham dự với tư cách là bạn đồng hành của tôi, đại loại như vậy.”
“Vâng, sếp Hạ, tôi hiểu rồi.”
Vẻ mặt Lâm Duyệt rất bình tĩnh, thực ra trong lòng đã sắp phát điên rồi, a a a a, làm sao bây giờ làm sao bây giờ? Cô còn chưa biết thắt cà vạt.
Cuối cùng chiếc cà vạt bị lệch của Hạ Viễn cũng được chỉnh xong, anh dẫn Lâm Duyệt nhanh chóng đi vào phòng khách.
“Thật xin lỗi, Tổng giám đốc Triệu, để ông đợi lâu rồi.”
“Không sao, tôi ở đây thấy rất thoải mái, cậu cũng cho tôi tranh thủ thời gian nghỉ ngơi một chút.”
Hạ Viễn khẽ cười, đích thân rót cho đối phương một chén trà.
“Cậu tìm được cô thư ký này không tệ, nhìn là biết có chuẩn bị bài bản, từ lúc tôi bước vào tòa nhà của các cậu không có chỗ nào là không vừa mắt, cửa ra vào còn có robot khử trùng tự động, môi trường sạch không một hạt bụi, nhân viên chỉnh tề thống nhất, lễ nghi cũng tốt.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


