Vì lo cho cơ thể hiện tại của Trần Mạn, lúc đi đường Tân Dũng bọn họ cũng không còn như trước kia cắm đầu cắm cổ mà đi nữa. Thường thì đi được một chút tầm nửa tiếng là họ lại phải dừng lại nghỉ một lát.
Những lúc như vậy, Trần Mạn cũng không hề gắng gượng, cần nghỉ thì thoải mái ngồi xuống chiếc ghế xếp để dưỡng sức.
Chủ yếu là cả nhà giờ đây ai nấy đều đặc biệt lo lắng cho đứa nhỏ trong bụng nên cũng khiến cho nàng bị lây cái tâm trạng căng thẳng đó.
Đoạn đường vốn chỉ mất nửa ngày, nhưng vì đi rồi lại nghỉ, mãi đến hơn bốn giờ chiều bọn họ mới từ xa nhìn thấy ruộng đồng rải rác ngoài thôn Đông Sơn.
Lúc giữa trưa, Tân Dũng chặt hai cây tre làm cơm lam cho cả nhà, nên giờ mọi người cũng không thấy quá đói.
Vốn dĩ Tân Dũng định ghé qua nhà Lâm lão một chuyến, nhưng thấy trời đã không còn sớm, ở thôn Đông Sơn cũng không tiện nán lại, nên hắn không vào thôn mà rẽ ngay dưới chân núi Đông Sơn đi thẳng về huyện thành, không làm kinh động đến ai trên đường.
Hơn hai tháng không về, huyện Thường vẫn như cũ, chẳng có gì thay đổi. Trời thì sắp tối, nông dân bán rau bán củi trong thành đã rời đi từ lâu, nên trên đường cũng không còn nhiều người qua lại.
Khi xuống núi, bọn họ có mang theo khá nhiều nấm đông lạnh và thịt dê đông lạnh lấy từ trong tủ đá, nên nguyên liệu bữa tối hôm nay cũng không thiếu, chẳng cần ra chợ mua thêm gì.
Họ ở trên núi hai tháng trời, căn nhà dưới núi đã bị trộm viếng!
Trong sân vốn trồng mấy loại cây xhắn, không biết bị giẫm hay bị đè, cành lá gãy rụng tứ tung, nằm la liệt trên nền đá xhắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)