Thế nên Chu Ký bảo đồng bạn đi gom thêm mấy ngàn cân nấm khô trong thành Phong Xương, chở cùng chuyến hàng đưa về Xương Đô.
Phong Xương phủ núi nhiều, sản vật phong phú. Mùa này tuy nấm tươi không còn bao nhiêu, nhưng nấm khô thì vẫn rất dồi dào. Loại này ở bản địa rẻ rề, mười mấy, hai mươi văn một cân, trên chợ nông dân bán đầy. Chỉ cần đi một vòng đã mua được cả ngàn cân.
Nấm khô vốn chẳng đáng giá ở Phong Xương nhưng một khi đưa về Xương Đô thì giá trị phải tăng gấp đôi. Với Chu Ký, việc gom nấm chỉ khiến chuyến thuyền chậm nửa ngày, đổi lại khi tới nơi là một mối làm ăn vài trăm, thậm chí cả ngàn lượng bạc.
Nghe thì không lớn nhưng vốn là tiện tay chở kèm, đến nơi cũng chẳng cần họ tự bán. Trong phủ tướng quân sẵn có không ít thương nhân nương nhờ, chút nấm ấy chỉ cần họ động ngón tay là xong, “muỗi nhỏ cũng là thịt” cả thôi.
Nói cho đúng, đây chính là thói quen học từ Lưu Tử Chân. Lúc mới xuyên tới, ngày nào hắn cũng lo phủ sẽ phá sản, hay đội quân biên ải cả vạn người kia sẽ thiếu cơm. Thuở bưu cục mới mở, chỉ cần thuyền hay xe ngựa còn khoảng trống, hắn đều dặn nhét thêm ít hàng, lời được chút nào hay chút nấy, dẫu chỉ vài chục văn bạc cũng không bỏ qua, tích tiểu thành đại.
Ông chủ lớn còn cẩn thận như vậy, huống hồ Chu Ký và những người “làm thuê” cho hắn, lâu ngày cũng thành quen, thậm chí còn tính toán kỹ càng hơn.
Chuyến đi Phong Xương lần này, Lưu Tử Chân đã hoàn thành nhiệm vụ cực kỳ đẹp mắt, đến mức Lương Đế kẻ vốn một lòng muốn đè ép nhà họ Lưu cũng không thể tìm được chỗ bắt bẻ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)