Chiều hôm đó, dân mấy thôn lân cận có ruộng muốn cho thuê mang sổ địa khế đều được thôn trưởng dẫn đến thôn Đông Sơn để ký khế ước.
Ở Thiên Hoa quốc, ngoại trừ những mảnh đất hoang được tư nhân khai khẩn, còn lại đều có địa khế. Trong địa khế ghi rõ diện tích, vị trí, tên gọi của ruộng đất. Thông thường sẽ không ai dám làm giả, bởi pháp luật Thiên Hoa quốc đã quy định rõ kẻ nào làm giả ngân phiếu hoặc khế ước do quan phủ cấp thì xử tử, người tố cáo đầu tiên sẽ được thưởng mười lượng bạc.
Nhà họ Tân muốn thuê đến mấy trăm mẫu ruộng, tất nhiên không thể từng mẫu từng mẫu đều đi kiểm chứng, cho nên địa khế mà dân làng mang đến chính là bằng chứng xác nhận ruộng đất cho thuê.
Gần hai trăm hộ dân, phải ghi chép, đăng ký từng người một, việc này đúng là rất tốn thời gian.
Thật ra sự lo lắng ấy cũng thừa. Tuy quả phụ họ Vương là nữ nhân duy nhất đứng ra ký khế ước hôm nay, khiến Trần Mạn và mọi người có chú ý nhiều hơn đôi chút, nhưng chẳng qua chỉ là vì tò mò. Dù gì từ sau khi cả nhà bọn họ xuyên đến đây, phần lớn thời gian tiếp xúc đều là nam giới trong thôn, đây là lần đầu tiên bọn họ thấy có nư nhân trực tiếp đứng ra xử lý việc đất đai, khế ước. Cho nên cũng chỉ là nhìn nhiều thêm vài lần, tuyệt đối không có ý coi thường.
Quả thực, tình cảnh của quả phụ họ Vương đã chạm đến bước đường cùng. Hai mẫu đất nàng giữ lại đều là ruộng tốt, chỉ với mẫu rưỡi đem cho thuê mà đã nhận được ba lượng bạc tiền thuê. Sau khi nhận bạc, nàng kéo hai đứa con nhỏ quỳ xuống tạ ơn Trần Mạn và Tân Dũng, dập đầu ba cái liền, vẻ mặt đầy biết ơn.
Tân Dũng và Trần Mạn xưa nay chưa từng trải qua cảnh này, lúc đó liền giật nảy mình, suýt thì nhảy khỏi ghế vì hoảng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)