Nhưng dù sao cổ đại và hiện đại cũng cách nhau vài trăm đến cả nghìn năm, Trần Mạn không thể thay đổi tư tưởng của cả xã hội này, chỉ đành đóng cửa mà sống theo cách riêng của mình.
Theo tập tục ở An Mộc huyện, khi có người mới chuyển nhà đến, đều phải gửi chút quà vặt như hạt dưa, lạc rang, kẹo bánh gì đó cho hàng xóm xung quanh. Lần trước khi họ xuống dọn nhà, có quá nhiều việc phải lo, nên cũng chưa kịp chuẩn bị, lần này nhân tiện bù lại.
Trong huyện không dễ mua được hạt dưa, lạc, còn đường thì vừa đắt đỏ, mà hương vị cũng chẳng ngon lành gì. Cuối cùng, Tân Dũng quyết định tự mình vào bếp. Vừa hay lúc đi chợ mua rau, hắn đã mua được một tảng mỡ lợn nguyên tảng, thế là lấy đó mà chưng mỡ, tiện thể làm một nồi thịt chiên giòn. Thêm vào đó là ít trái cây họ mang từ trên núi xuống, vừa có thịt vừa có hoa quả, đem biếu hàng xóm thì chắc chắn là không bị mất mặt.
Một tảng mỡ heo miếng to như vậy mà tiêu tốn của Tân Dũng tới ba trăm văn tiền. Nhưng trước khi ra chợ, hắn đã biết do ảnh hưởng của trận lũ, giá cả trong huyện lúc này vẫn rất bất ổn. Mà thời cổ làm gì có cục quản lý thị trường hay cục quản lý giá như hiện đại đâu? Mọi thứ mua bán hoàn toàn dựa vào giá hô của người bán, nếu người mua chấp nhận thì thành giao. Người ta hét giá cao, ngươi cũng không có chỗ mà đi kiện.
Tảng mỡ mà Tân Dũng mua thật ra là hàng tốt. Chỉ là sáng sớm chủ hàng hét giá quá cao, không bán được, đến chiều mới chịu hạ giá, đúng lúc hắn ghé qua liền mua ngay.
Hiện tại trong huyện không chỉ giá thịt đắt đỏ, mà giá lương thực cũng tăng cao. Tân Dũng mua có mỗi năm cân bột mì mà mất trọn một trăm văn tiền, đã thế bột này còn không trắng tinh, có chút ngả vàng, chẳng rõ là do quá trình xay xát thời cổ còn thô sơ, hay là tiệm kia bán bột loại kém chất lượng.
Tính thêm phần thịt và rau để nấu bữa tối, chuyến đi chợ lần này Tân Dũng tiêu hết cả năm trăm văn tiền, tương đương với nửa lượng bạc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)