Khi quản gia của phủ Đại Tướng Quân đem một trăm lượng bạc giao vào tay Lưu phụ, hắn còn không quên thay chủ nhà tô vẽ thêm:
“Đường lão gia, tướng quân nhà ta bận trăm công nghìn việc, thật sự không thể rảnh rỗi được. Nhưng tướng quân đã dặn, đường lão gia là đường đệ cùng huyết mạch với ngài ấy, khác hẳn với đám người chỉ muốn bám víu vào phủ tướng quân nên bảo ta chuẩn bị lễ vật hậu hĩnh, coi như một chút tấm lòng của tướng quân.”
Còn có nữ nhi đã gả vào nhà họ Lý. Mấy năm nay, nhờ có Lý Chiêu Nghi xuất thân từ nhà họ Lý mà dòng họ ấy bỗng chốc trở thành danh môn thế gia nức tiếng ở Xương Đô. Con rể của ông lại được gia chủ họ Lý coi trọng, tương lai ắt sẽ tiến xa hơn bây giờ. Nếu nhà mình mãi không ngóc đầu lên được, nữ nhi ở nhà chồng cũng chẳng dám ngẩng cao đầu.
Nghĩ tới đây, Lưu phụ đành phải nuốt xuống nỗi bực bội, mỉm cười nói:
“Đường huynh của ta thật khách khí. Tuy trước đây hai nhà ít qua lại, nhưng trong lòng ta vẫn luôn nhớ tới huynh ấy. Chỉ là ta không có bản lĩnh gì, cả nửa đời cũng chỉ đủ cơm no, thật không dám mạo muội đến cửa.”
Muốn bám mối quan hệ, đương nhiên phải tự hạ thấp mình, nâng cao người ta. Lưu phụ hiểu rõ đạo lý này, nên ông cố tình kể hoàn cảnh nhà mình nghe có vẻ khó khăn. Khi thấy trên mặt quản gia đã thoáng hiện chút bực bội, ông mới thong thả mở chiếc hộp gấm đang ôm trong tay.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)