Đợi Thẩm lão phu nhân nói xong, Trưởng công chúa An Thành mới từ tốn mở lời: “Tổ mẫu, người của tổ mẫu sao lại không biết truyền lời cho rõ ràng, khiến người hiểu lầm rồi. Không phải là gây chuyện vô cớ sao?”
Nói xong, thị gọi mấy gia nhân được sai đi khiêng đồ đến.
“Hồi bẩm lão phu nhân, lễ vật mà Trưởng công chúa sai chúng con mang về viện là những món quà mà Hoàng thượng, Thái hậu, và các Vương gia ban cho Tiểu Quận chúa hôm qua, không bao gồm những lễ vật tặng cho Hầu phủ.”
Nghe vậy, Thẩm lão phu nhân thoáng sững người, sau đó như bị tát một cái vào mặt, sắc mặt đỏ bừng.Bà ta nhận lấy cái thang mà Trưởng công chúa An Thành đã chuẩn bị sẵn, quay sang dùng gậy đánh mạnh vào một nha hoàn gần nhất: “Đồ vô dụng, ngay cả lời cũng không truyền được cho rõ ràng!”
Nha hoàn bị đánh mấy gậy liền quỳ xuống nhận lỗi.
Nhưng Trưởng công chúa An Thành sao không nhận ra, nào phải nha hoàn truyền lời sai, mà Thẩm lão phu nhân sớm đã biết số lễ vật này là dành cho Thẩm Chi Chi. Chỉ là bà ta không ngờ thị lại thật sự nói toạc ra mọi chuyện trước mặt bao người, làm bà ta bẽ mặt.
Quả nhiên, sau khi trách phạt nha hoàn, Thẩm lão phu nhân vẫn không chịu rời đi. Ngược lại, bà ta thay đổi thái độ, trở nên ân cần, bắt đầu trò chuyện với Trưởng công chúa An Thành bằng giọng điệu dịu dàng. Ngoài nhìn vào còn tưởng Trưởng công chúa không phải cháu dâu, mà là cháu ruột của bà ta.
Cổ nhân có câu, không có việc gì mà ân cần, không phải gian thì cũng là trộm.
Quả nhiên, sau một hồi trò chuyện, Thẩm lão phu nhân liền chuyển chủ đề sang buổi tiệc đầy tháng hôm qua, cuối cùng quay lại vấn đề lễ vật của Thẩm Chi Chi.
“Ta thấy những món quà tặng cùng một ngày thì nên để chung một chỗ. Chia ra vào ngày hôm sau thì không may mắn. Cứ để người đem hết vào kho phủ, đợi đến khi đứa trẻ lớn lên thì mang trả lại cũng không muộn.”
Nói xong, bà ta định bảo Trương ma ma đi gọi người đến khiêng đồ về kho phủ.
Trưởng công chúa An Thành thầm nghĩ, Thẩm lão phu nhân vì mấy món lễ vật mà ngay cả mặt mũi cũng không cần, đến mức nói ra được cả câu trước khiêng đi, sau này lớn lên rồi trả lại.
Nhưng thị biết rõ, những món đồ này một khi đã bị khiêng đi, chắc chắn sẽ không bao giờ quay về.
Thẩm Chi Chi ôm chiếc khóa vàng của mình, lẩm bẩm trong lòng.[Tằng tổ mẫu thật không biết xấu hổ, đến đồ của trẻ nhỏ cũng muốn chiếm.]
Trưởng công chúa An Thành ngăn Trương ma ma đang định đi gọi người, nhàn nhạt nói: “Cái gọi là may mắn hay không, chẳng qua cũng chỉ là suy nghĩ của những kẻ nhàn rỗi mà thôi.“Đem cất vào kho phủ vừa phiền phức lại tốn công, đến lúc đó vẫn phải khiêng về. Hơn nữa…”
Thị nhéo nhẹ gương mặt bụ bẫm của Thẩm Chi Chi, mỉm cười nói: “Con đang tính mấy ngày nữa sẽ chuyển toàn bộ đồ cưới trong kho phủ về viện của mình. Nếu bây giờ khiêng đồ đi, thì chẳng phải sau này lại phải khiêng về à? Để đây luôn cho tiện.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

