Lấy ví dụ tại Đế Đô nơi người nhà họ Cảnh đang sinh sống, người bình thường sinh sống ở Đế Đô, nhóm người có thu nhập thấp một tháng thu vào một vạn tệ mới có thể giải quyết được vấn đề ăn, mặc, ở, đi lại cùng tiết kiệm được một số tiền nhỏ, nhóm người có thu nhập một tháng hai, ba vạn mới được tính là có cuộc sống dễ chịu ở Đế Đô, thời điểm mua đồ cũng không cần suy xét quá nhiều về giá tiền, nếu một tháng có thu nhập năm vạn, vậy xem như là nhóm người có thu nhập cao.
Lấy Đới Lộ làm ví dụ, dựa theo cách nói của cô ấy, tiền lương trước mắt sau thuế có thể tới tay là 7 ngàn.
Con số này nghe thấy thì rất ít, nhưng Đới Lộ lại rất vừa lòng, bởi vì làm nhân viên của chính phủ, chẳng những có các loại bảo hiểm, mọi người còn được cung cấp ăn ở, bình thường đi ra ngoài làm nhiệm vụ cũng có xe chuyên dụng, ngày tết còn có các loại phúc lợi cùng tiền thưởng.
Một cô gái giống như Đới Lộ không có niềm yêu thích đối với vật chất, mỗi tháng đều có thể tiết kiệm được 4-5 ngàn.
Ở trong lòng người nhà họ Cảnh, Đới Lộ đã được xem là nhân tài tinh anh ở hiện đại.
Nhưng mà dựa theo thu nhập của Đới Lộ, cho dù đời này cô ấy làm việc tới 40 năm, cho dù sau này tiền lương của cô ấy được tăng thêm, thì vất vả làm việc cả đời cũng không có khả năng dư được 300-400 vạn.
Dùng lời nói của Đới Lộ, đó chính là cô ấy làm việc cả đời đều không đủ tiền mua một căn phòng ở Đế Đô.
Nhìn con trai, cháu gái mặt ủ mày chau, Sở Tú Nương hắng giọng, mở miệng nói: “Đợi lát nữa người bên phòng quản lý tới, chúng ta sẽ đem đồ vật cồng kềnh trong nhà kho xử lý trước, không thể ăn cũng không thể uống, giữ lại cũng không có tác dụng.”
***
Đồ vật có thể làm Sở Tú Nương bỏ vào tư khố đều là đồ vật ngày thường khó gặp, không nói tới cải trắng làm bằng bạch ngọc, chậu cây làm bằng san hô đỏ, bình thường nhất cũng là tượng Phật cùng vật trang trí được làm từ vàng ròng.
Mấy thứ này đặt ở Đại Chu triều đều là trân bảo có thể bán ra giá cao, cũng không biết thế giới này có thể bán ra một cái giá tốt không.
Người nhà họ Cảnh vô cùng kiên quyết muốn giữ lại tòa nhà, Cảnh An Hoằng trực tiếp lên tiếng, chờ người ở phòng quản lý tới, đồ vật trong phủ không câu nệ đắt rẻ sang hèn, đều cho bọn họ chọn trước, nếu chọn xong rồi còn không gom đủ tiền mua đất, vậy thì đem mấy viện ở phía trước tòa nhà đều đưa cho chính phủ làm nơi tham quan, người một nhà bọn họ toàn bộ dọn đến viện cuối cùng sống chen lấn ở đó.
Ở trong mắt người nhà họ Cảnh, viện cuối cùng chỉ có tám gian phòng, một nhà bốn người bọn họ ở cùng một chỗ, cũng đã xem là rất chen chúc.
Bởi vì lúc trước Quách Chính Thanh đã chào hỏi qua muốn dẫn chuyên gia lại đây, Triệu Hoa Lan cũng không muốn phí sức đi thu dọn, cho nên túi xách lúc trước mọi người thu thập xong đều để trên bàn ở nhà chính, một bàn châu báu trang sức cứ để lung tung ở nơi đó, chờ người tới chọn lựa.
Quách Chính Thanh mang theo nhóm chuyên gia dạo qua một vòng tòa nhà sau đó mới đi vào cửa lớn của Cảnh phủ, sau khi bước vào mọi người đã bị cái bàn để đầy châu báu làm hoa cả mắt.
Đó là một cảnh tượng như thế nào, các loại kim ngọc trang sức giống như cải trắng ven đường, tùy tiện để ở trên bàn, liếc mắt một cái đã bị ánh sáng màu vàng làm chói cả mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


