Cảnh Tình ngồi ở trên ghế, nhìn bốn phía chung quanh chỉ cảm thấy mình đang ở một nơi vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Cảnh phủ vẫn như cũ là Cảnh phủ, bài trí trong phòng cũng không thay đổi, nhưng nơi mà bọn họ ở đã hoàn toàn khác.
Trước kia ở bên ngoài Cảnh phủ chính là kinh thành nhà cao cửa rộng, hiện giờ lại dừng ở trên một miếng đất trống.
Miếng đất này được mua lại để xây dựng trung tâm thương mại tất nhiên là rất lớn, Cảnh phủ là tứ hợp viện năm tiến, cũng chỉ chiếm cứ một phần ba diện tích của miếng đất.
Đứng ở ngoài cửa lớn nhà họ Cảnh để nhìn, chung quanh Cảnh phủ đều là đất trống.
***
Sở Tú Nương xuất viện, ánh mắt đầu tiên là muốn nhìn thấy tòa nhà của nhà mình, lo lắng tòa nhà lúc xuyên đến đây bị ảnh hưởng của ngoại lực mà trở nên không ổn định nếu thật sự như vậy thì tòa nhà có thể không xong rồi.
Vấn đề này Cảnh An Hoằng cũng từng lo lắng, lúc ấy ông còn ở trong phòng của người hầu tìm ra cái cuốc, đào góc tường xuống gần 1 mét, xác định nền móng của nhà mình chôn sâu dưới mặt đất, ông mới hoàn toàn yên tâm.
Bên ngoài Cảnh phủ còn có đất trống, nơi này chính là đô thị lớn náo nhiệt phồn hoa, ở thế giới này, có rất nhiều người có thể làm việc ở office building và định cư ở Đế Đô đều cảm thấy kiêu ngạo.
Thời gian mà người nhà họ Cảnh đi tới thế giới này còn quá ngắn, cũng không lý giải được tầm quan trọng của miếng đất dưới chân, chỉ cảm thấy phòng ở nơi này được xây dựng thật cao, độ cao làm người ta ngẩng cổ đều nhìn không tới đỉnh.
Cảnh An Hoằng mới vừa nhìn thấy những tòa nhà cao tầng trong thế giới này đã nói thầm ở trong lòng: Cũng không biết nhà ở bên này được xây dựng như thế nào, nếu có thể xây dựng cao như thế, nền móng dưới mặt đất phải đào sâu bao nhiêu mới có thể duy trì được tính ổn định của căn nhà.
Lúc trước Triệu Hoa Lan ở bệnh viện cũng đã nghĩ tới kết quả này.
Chuyện xảy ra rất đột ngột, việc giải tán nhóm người hầu ở trong phủ là lâm thời mới quyết định, toàn phủ có hơn trăm người, đều đồng thời thu dọn đồ đạc rời đi.
Lúc ấy mọi người đều rối ren thu dọn đồ vật, người nhiều mắt tạp, có một số người không nhịn xuống được dụ hoặc ở trước mắt, trộm giấu đồ vật trong phủ cũng là chuyện bình thường.
Huống chi Triệu Hoa Lan là người hiền lành, đến phút cuối cùng cũng chấp thuận cho mọi người mang đi quần áo cùng đệm chăn thường xuyên dùng ở trong phủ, cũng bởi vì như vậy đã làm cho mọi người có cơ hội bí mật mang theo đồ vật, bởi vì ở trong bao đựng đồ đạc có thể nhét mấy thỏi bạc, từ bên ngoài cũng nhìn không ra khác thường.
Vừa nghe nói trong phủ cũng chỉ còn lại một chút tiền bạc, Sở Tú Nương lập tức đứng ngồi không được.
“Vậy mà chỉ còn lại có nhiêu đó?”
Lúc trước ở bệnh viện, Sở Tú Nương cùng Triệu Hoa Lan đã ở trong lòng cẩn thận tính toán qua, cho dù người hầu ở trong phủ đã nhân cơ hội rối loạn mà cuốn đi một chút đồ, cũng không đến mức chỉ còn lại có nhiêu đây tiền.
Nghĩ đến phòng thu chi có một con sâu lớn, hiện giờ một nhà bọn họ đều tới hiện đại, muốn truy cứu cũng không có khả năng, chỉ hời cho những người này.
Triệu Hoa Lan thuận theo gật đầu nói: “Hiện giờ chỉ có bấy nhiêu tiền, mặt khác trong phủ còn rải rác dưa vàng, lá vàng gì đó, cộng lại có thể góp thành một hộp nhỏ.”
Thời điểm nhà họ Cảnh phú quý cũng giống như những nhà cao cửa rộng khác ở trong kinh thành, chuyên môn tìm thợ thủ công chế tác một ít hạt dưa, lá cây bằng vàng và bạc dùng để thưởng cho chưởng quầy, quản sự cùng người hầu đắc lực, một viên hạt dưa vàng chỉ có 1 lượng bạc, dùng để thưởng vừa có mặt mũi lại có lời, là một chuyện tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
