Kiều Kiều Kiều thấy thế lại cười khanh khách.
[Hắc hắc, nhị ca không biết sao? Có câu châm ngôn nói rất hay, lão đại sủng, lão tam chiều, lão nhị là kẻ xui xẻo bị khinh bỉ!]
Kiều Địa Nghĩa: "...”
Sâu sắc!
“Ta muốn ôm tiểu muội! Vẫn là tiểu muội biết đau lòng ta nhất!”
Kiều Địa Nghĩa vừa đưa tay ra, Kiều Kiều Kiều đã bị Kiều Trung Quốc ôm lấy.
Kinh thành tháng chạp nổi lên tuyết lớn, Kiều Kiều Kiều mặc áo dày, bên ngoài lại bọc một chiếc áo choàng lông hồ ly màu trắng, tiểu oa nhi trang điểm như ngọc, giống như làm bằng ngọc.
Kiều Trung Quốc đưa tượng gỗ tới trước mặt Kiều Kiều Kiều, thấy Kiều Kiều Kiều hai mắt tỏa sáng.
[Ôi chao! đẹp quá! thật giống ta! phụ thân ta quả thực khéo tay, xảo đoạt thiên công!]
Kiều Trung Quốc nghe vậy rất là hưởng thụ, cười đến giống như đóa hoa, ngầm hạ quyết tâm, còn muốn điêu khắc cho Kiều Kiều hơn mấy trăm bức!
Mấy người nghe được tiếng lòng Kiều Kiều Kiều, đều không nhịn được bật cười, nhưng lại sợ bị phát hiện khác thường.
Vì thế Kiều Trung Quốc giả vờ rót rượu, Kiều phu nhân cúi đầu giả vờ sửa sang lại tóc Kiều Kiều, Kiều Thiên Kinh giả vờ che miệng ho khan, Kiều Địa Nghĩa cúi người giả vờ tìm đồ dưới bàn.
Kiều Kiều Kiều nhìn mọi người đột nhiên bận rộn: ?
Bốp bốp bốp - -
Trong một trận pháo vui mừng, người một nhà có tám trăm tâm kế rốt cục vui sướng thoải mái cười to.
Kiều Kiều Kiều tuyệt đối không sợ tiếng pháo, ở trong lòng Kiều phu nhân hưng phấn nhảy nhót, kêu to a a.
Giờ khắc này, ngay cả hốc mắt của nàng cũng có hơi ươn ướt.
Đây là ấm áp và đoàn viên không phụ thân không mẫu thân kiếp trước chưa từng được thể nghiệm, an ủi lòng người tới như thế.
Đêm giao thừa có quy củ đón giao thừa, Kiều Kiều Kiều tuổi còn nhỏ, rất nhanh đã không chống đỡ được, nặng nề ngủ thiếp đi ở trong lòng Kiều phu nhân.
Tiếng gõ mõ vang lên, người Kiều gia vào giờ khắc này không hẹn mà cùng ước nguyện:
Nguyện cho kiều kiều của bọn họ cả đời thuận lợi, bình an vui vẻ.
Ngày mùng ba tết, Kiều Trung Quốc dẫn cả nhà đến Duyện Quốc Công chúc tết.
Đây là lần đầu tiên Kiều Kiều Kiều tới Duyện Quốc Công phủ, Duyện Quốc Công nhận được tin, đã sớm chờ ở cửa.
Khoảnh khắc nhìn thấy Kiều Kiều Kiều, Duyện Quốc Công mặt mày cong cong, lập tức ôm lấy nàng.
“Kiều Kiều, bên ngoài lạnh lắm, mau cùng ngoại tổ phụ vào nhà.”
Duyện Quốc Công nói xong xoay người rời đi, để những người khác ở lại.
Người Kiều gia: ?
“Muội muội, muội phu, mau vào đi!”
Kiều Kiều Kiều tinh mắt, liếc mắt một cái đã thấy được cữu cữu mình đến tuổi trung niên vẫn ăn chơi trác táng.
Người muốn phong lưu, cũng phải có vốn liếng, nếu không thì gọi là lưu manh.
Kiều phu nhân từng là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, Tả thế tử là ca ca ruột của Kiều phu nhân, tướng mạo tất nhiên cũng rất xuất chúng.
Chỉ là nhiều năm không tự quản lý, bụng bự kia thật là chói mắt.
Kiều phu nhân lễ phép hỏi một câu: "Đại tẩu đâu?”
Thần sắc thế tử Tả Hòa Anh lộ ra một sự bất mãn, "Sáng sớm về nhà mẹ đẻ nàng ta, vốn định ngày mai đi, đột nhiên lại đổi chủ ý, thật sự không biết nàng ta đang suy nghĩ cái gì.”
Kiều phu nhân hiểu rõ, bà chân trước mới đưa tin tức muốn tới, đại tẩu chân sau liền đi, xem ra đây là còn đang giận bà.
Cũng tốt.
Kiều phu nhân cười nhạt, chuyến đi này vốn là đến thăm phụ thân.
Tả Hòa Anh và ba phụ tử Kiều gia nói chuyện phiếm trong đại sảnh, Kiều phu nhân đuổi theo Duyện Quốc Công vào hậu đường.
Bà ngước mắt lên nhìn, trong lòng Kiều Kiều Kiều lại thêm một phong bì đỏ thật lớn.
“Phụ thân, Kiều Kiều gì cũng không thiếu, người không cần ra tay hào phóng như vậy.” Kiều phu nhân oán trách nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)