Bước tiếp về phía trước, sẽ không còn là một mình nữa.
"Trước đây anh thường đi con đường này."
Khách sạn họ ở cách nơi này không xa, vì thế hai người quyết định đi bộ.
Hôm nay trời âm u, nhưng Mặc Dĩ Thâm vẫn kiên quyết cầm ô che cho Thẩm Chiêu Chiêu, nói là để tránh tia cực tím. Cô nghe thế bèn mỉa mai anh làm quá lên.
"Giờ em sẽ cùng anh đi."
Câu nói của Thẩm Chiêu Chiêu bất giác bật ra, mang theo vài phần mập mờ. Nhận ra điều đó, cô thoáng đỏ mặt, có chút ngượng ngùng.
"Được."
Không ngờ Mặc Dĩ Thâm lại trân trọng đáp lại một cách nghiêm túc. Từ sau khi vào đại học, chiều cao của anh đã vượt lên đến gần 1m9.
Thẩm Chiêu Chiêu giờ đây chỉ có thể ngẩng lên nhìn anh, nhưng Mặc Dĩ Thâm chưa bao giờ để cô phải làm vậy. Anh luôn cúi đầu, dịu dàng nói chuyện với cô.
---
Đến nơi, Mặc Dĩ Thâm dẫn Thẩm Chiêu Chiêu đi qua mấy lối nhỏ, dừng lại ở một khu vực hẻo lánh.
"Trước đây không có tiền, phần mộ này là đi vay mới mua được. Chỉ đủ mua ở khu góc cạnh này."
Mặc Dĩ Thâm nhẹ nhàng phủi những chiếc lá vàng rơi trên bia mộ. Lá cây khô úa như không nỡ rời đi, nằm lại trên đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

