Hôm nay để cô được dịp cáo mượn oai hùm một lần.
“Cô đang nói linh tinh cái gì thế? Tôi…” Nhân viên tiếp thị là lính mới, chỉ mới làm được một tháng, bỗng dưng bị hỏi khó thì lắp bắp, không nói nổi lời nào.
Gã tóc vàng xoa xoa mắt, tâm trạng cực kỳ bực bội.
Ở các bàn khác, vài người ngồi xem kịch vui, liền chêm vào đúng lúc: “Ô, tóc vàng, cậu cũng to gan ghê, dám tranh chỗ của tiểu thư nhà họ Thẩm.”
Nghe vậy, gã tóc vàng lập tức bỏ qua chuyện mắt mũi, sợ hãi ngẩng đầu lên, ngay lập tức đối diện với gương mặt rõ ràng của Thẩm Chiêu Chiêu.
Giờ phút này, gã chỉ muốn hai chân mềm nhũn ngất đi. Sao không ai nói với gã đây là Thẩm Chiêu Chiêu cơ chứ?
Thẩm Chiêu Chiêu được người nhà họ Thẩm bảo vệ nghiêm ngặt, hiếm lắm mới xuất hiện ở một vài bữa tiệc, ngoài ra không mấy ai gặp được. Nhưng chẳng ai dám không nhận ra cô cả.
“Ồ, có ai tranh chỗ của tiểu thư à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
