"Chị gái tốt, chị nghĩ rằng việc tôi vừa mới về nhà đã phải mặc lại quần áo cũ của chị, là vì tôi muốn cướp đồ của chị sao? Thật ra, tôi hoàn toàn có khả năng mua đồ mới, nhưng chẳng qua là chị nói chị có rất nhiều quần áo, mặc không vừa nữa, vứt đi thì phí phạm nên tôi mới miễn cưỡng mặc thôi. Thật lòng mà nói, tôi không hề thích mặc quần áo cũ của người khác, dù sao thì chúng cũng sắp bị chị vứt vào sọt rác rồi."
"Cha mẹ và ông bà sợ chị cảm thấy tủi thân nên không muốn chị phải dọn ra khỏi căn phòng lớn, còn tôi, đứa con ruột của họ, chỉ được ở trong phòng của anh cả. Anh hai thì phải ngủ ở phòng khách, ngăn bằng một tấm rèm. Chị còn cảm thấy mình bị tủi thân ở điểm nào nữa? Chị nghĩ rằng cả nhà đều đang bắt nạt chị sao?"
"Tôi mới về đây chưa đầy nửa tháng, chỉ mới đi học được mười ngày, trong mười ngày này tôi còn chưa thể phân biệt được ai với ai, và cũng rất ít khi trò chuyện với mọi người. Vậy chị nói xem tôi đã tung tin đồn nhảm về chị vào lúc nào? Chắc là tôi nói mớ trong giấc mơ à? Chị có bản lĩnh sai khiến đám nam sinh mua cơm và đứng ra bảo vệ mình, đó là năng lực của chị. Nhưng tại sao chị lại đổ lỗi cho tôi? Chị nghĩ rằng tôi dễ bị bắt nạt chỉ vì tôi là con gái từ nông thôn lên sao? Chị đừng quên rằng, ngay cả những tiểu thư giàu có cũng không ai đi bắt nạt người khác như chị đâu!"
"Tôi vốn dĩ là người ôn hòa, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc tôi dễ dàng bị ức hiếp! Tôi chỉ không muốn cha mẹ phải bận lòng, và cũng không muốn để tâm đến những trò hề lố bịch này. Chị nghĩ rằng bản thân mình quan trọng đến mức tất cả mọi người phải vây quanh chị hay sao?"
"Chúng ta không thể trở thành chị em, vậy nên đừng gọi tôi là em gái nữa, nghe thật kinh tởm. Tốt nhất là chúng ta không nên dính dáng gì đến nhau nữa. Nếu tôi còn nghe thấy bất kỳ lời đồn đại nào về tôi từ miệng chị, thì tôi sẽ xé nát cái miệng đó ra!"
"Đã nghe rõ chưa hả?!"
Mỗi lời nói của Liễu Nhược Nam như thể đâm thẳng vào mặt Liễu Vũ Trân, khiến cho khuôn mặt trắng nõn của cô ta chuyển từ tái nhợt sang đỏ bừng, rồi từ đỏ lại biến thành đen, sau đó lại trở về trắng bệch như ban đầu. Liễu Nhược Nam cũng có chút lo lắng, nhỡ đâu cô ta mắc bệnh tim thì sao? Hoặc là trở thành người suy nhược thần kinh thì cũng thật đáng thương.
"Không, chị không có! Chị không hề sai khiến ai cả! Tất cả mọi người đều là bạn bè, giúp đỡ lẫn nhau là điều đương nhiên. Chị cũng không hề bắt nạt em, sao em lại có thể nói như vậy, tại sao em lại vu khống chị? Chị vẫn luôn coi em là em gái mà!"
Liễu Nhược Nam khẽ nhếch môi, bật ra một tiếng cười lạnh lùng, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc đâu!
Sau đó, cô nhìn lướt qua đám nam sinh đang ngượng ngùng xung quanh với ánh mắt khinh bỉ, rồi mỉa mai nói, "Đúng là một lũ ngu ngốc! Đầu óc của các người chắc chỉ dùng để làm nhân bánh bao thôi! Thật là mất mặt tổ tiên!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
