Bên bà ngoại Nguỵ gia, cha Liễu cũng gọi điện thông báo, bảo nhanh chóng đào đồ ra tiêu hủy hoặc vứt đi hoặc bán đi, bà ngoại và ông ngoại nửa đêm vội vàng đào đồ giấu dưới đất trong sân ra giấu dưới gốc cây mơ ngoài cổng, hai ông bà lo lắng thấp thỏm chờ hai ngày, không ngờ đứa cháu gái họ cưng chiều lớn lên, ôi không, đứa cháu ngoại trước kia lại đeo băng đỏ đến nhà, cái cảm giác hụt hẫng ấy.
Nhưng, đó là chuyện sau này.
Liễu Nhược Nam đợi mãi đợi mãi không biết đã ngủ thiếp đi lúc nào, không biết đã ngủ bao lâu, cha Liễu và anh hai Liễu gõ cửa phòng cô.
"Sao bây giờ đã đi rồi? Có chuyện gì xảy ra không?"
Vừa rồi còn ngái ngủ, anh hai Liễu vào cửa liền nói, hắn phải đi ngay, hai rưỡi sáng có tàu hỏa, cô giật mình, đầu óc lập tức tỉnh táo.
Cha Liễu vỗ đầu cô, an ủi: "Không có gì đâu, cha vừa mua được vé hôm nay cho anh hai con, mua cho con vé tàu nằm bốn giờ chiều ngày mai."
Ông sợ không qua được ngày mai, ông sẽ bị đưa đi thẩm vấn.
Lần thẩm vấn này cũng chỉ là làm theo thủ tục, kết cục đã định sẵn.
Trong lòng Liễu Bác Viễn một mảnh thê lương, đây chính là đất nước mà ông đã cống hiến!
"Cha…"
Trong lòng Liễu Nhược Nam vô cùng khó chịu nhưng tình hình chung là như vậy, cô không thể thay đổi được gì.
Chẳng lẽ Liễu gia không lục ra được đồ thì sẽ không sao ư?
Cô không tin điều đó.
Những thân phận khác nhau bày ra ở đó, muốn làm khó bạn, bạn làm sao thoát được, không muốn làm khó bạn, những thân phận này chính là hào quang.
Liễu Bác Viễn an ủi, kéo kéo khóe miệng, lấy một tờ vé tàu trong túi đưa cho cô: "Cất kỹ đi, ngày mai, cha không tiễn con được."
Muốn tiễn cũng không tiễn được nữa rồi.
Liễu Nhược Nam lặng lẽ lấy một nắm kẹo sữa Đại Bạch Thỏ trong túi ra, bóc một viên đưa đến bên miệng Liễu Bác Viễn: "Cha, ăn đi, cha nhất định phải kiên trì, cả nhà chúng ta cùng kiên trì đến khi ánh sáng đến."
Nói xong bỏ những viên còn lại vào túi ông.
Liễu Nhược Nam tiễn họ ra khỏi nhà trọ, nhìn hai người hòa vào màn đêm, cổ họng có chút nghẹn lại.
Là hai người này khiến cô vừa xuyên đến thế giới khác này đã cảm thấy an tâm đôi chút nhưng còn chưa kịp vun đắp tình cảm thì đã phải chia xa, cũng không biết lần chia ly vội vã này, bao giờ mới có thể gặp lại.
Ngày hôm sau,
Trời vừa tờ mờ sáng, Liễu Nhược Nam đã ném cái bao tải đựng chăn màn vào không gian, xách một chiếc túi du lịch ra khỏi nhà trọ, trả phòng.
Đến gần ga tàu, cô tìm một nơi không có người, lấy bao tải ra, kéo đến chỗ gửi đồ, mất tám xu, gửi cả hai gói đồ.
Cô không dám đến đại viện Liễu gia, cũng không dám đi xem bà nội Liễu đã bảo vệ cô thế nào, ở nhà hàng quốc doanh gần ga tàu mua 20 cái bánh bao to, sau đó lên chuyến xe buýt đầu tiên đi thị trấn Vĩnh Ninh ngoại ô Bắc Kinh.
Còn chưa đến giờ làm việc, trên xe buýt thưa thớt không có mấy người nên tốc độ cũng rất nhanh, 40 phút sau, đã đến thị trấn Vĩnh Ninh, nơi cha mẹ nuôi của nguyên chủ ở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


