Bà cô ở quầy lễ tân thấy cô xách nặng nhọc, liền giúp cô mang đồ lên phòng.
"Ha ha, không ngờ một cô gái nhỏ trông gầy gò thế này mà sức khỏe lại tốt đến vậy."
Bà cô nhìn thân hình gầy như que củi của cô, trêu chọc đóng cửa lại rồi cười đi ra.
Liễu Nhược Nam cúi đầu nhìn thân hình gầy yếu này, bất lực ngã xuống giường.
Là giọng của anh hai, Liễu Nhược Nam đứng dậy hỏi lại một lần nữa mới mở cửa.
Nhìn thấy hai bao tải và một túi vải nhỏ ở cửa, cô vội vàng tiến lên giúp đỡ.
Hai anh em mang đồ vào nhà, anh hai mệt mỏi ngồi phịch xuống giường.
"Anh hai, vất vả rồi, anh đã ăn cơm chưa?"
Anh hai gật đầu: "Ăn ở nhà bà rồi."
Liễu Nhược Nam nhướng mày, không nói gì.
Ngụy Văn Tĩnh này cũng đúng là một nhân tài, con trai sắp đi rồi mà không cho ăn một bữa cơm?
Cô không biết rằng, Ngụy Văn Tĩnh nhìn đứa con trai mình một tay nuôi lớn lại theo cô em gái vừa nhận về bỏ nhà đi, tức giận đến mức nổi trận lôi đình, còn tâm trạng nào mà nấu cơm? Còn thẳng thừng tuyên bố chỉ cần hắn dám bỏ nhà đi thì coi như không có đứa con này!
Liễu Duệ Chí cố gắng giải thích nhưng Ngụy Văn Tĩnh căn bản không nghe lọt tai lời giải thích của hắn, còn mắng Liễu Nhược Nam là đứa phá hoại gia đình, cô em gái kia ở bên cạnh ra sức khuyên can, thực ra lại càng đổ thêm dầu vào lửa, khiến Ngụy Văn Tĩnh càng ghét Liễu Nhược Nam hơn, đến cả hắn cũng trở thành kẻ phản bội cô.
Trước đây sao hắn không phát hiện ra Liễu Vũ Trân lại có nhiều tâm tư như vậy?
Những chuyện này anh hai đều không nói với Liễu Nhược Nam, mà lấy từ trong bao tải ra một túi vải màu xám phồng căng đặt lên giường.
"Tiểu Nam, em cất cái này đi, nếu cần thì dùng, nếu không dùng thì sau này trả lại cho ông bà, đây là tiền của họ, còn tem phiếu thì em cứ dùng hết đi, kẻo hết hạn."
Liễu Nhược Nam mở túi ra xem, bên trong toàn là những cọc tiền đại đoàn kết, trên đó còn có đủ loại tem phiếu đủ màu sắc với số lượng không nhỏ.
"Anh hai, đây là của bà nội ạ?"
Anh hai có vẻ mặt hơi buồn bã nặng nề: "Ông nội có thể đã bị bắt đi rồi, ước chừng chậm nhất là ngày kia ngày kia nữa, bà nội cũng sẽ bị đưa đi thẩm tra, trong số tiền này có một số là ông bà đổi từ vàng miếng lấy được, không thể để người ta phát hiện ra."
"Bên dưới có một ít vàng và đồ trang sức bằng ngọc, là bà nội tặng cho em, em nghĩ cách giấu kỹ đi, đừng để người khác nhìn thấy, nếu em không có chỗ giấu, anh hai sẽ tìm chỗ giấu giúp em, những thứ đó thà vứt đi còn hơn để bản thân rơi vào cảnh nguy hiểm."
Liễu Nhược Nam nhìn túi tiền lớn, có chút xúc động.
Mặc dù cô được coi là người Liễu gia nhưng mới nhận về có mấy ngày, bà nội Liễu và anh hai Liễu lại tin tưởng cô như vậy!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



