Bạch Tuyết Triều uống ngụm trà, nhìn Giang Quyện, hòa ái hỏi: "Cháu ngoan, có chật chội không?"
Giang Quyện lắc đầu một cái: "Không chật ạ."
Bạch Tuyết Triều kiên trì nói: "Sao mà không chật, cả người con cũng sắp bị chen ra ngoài cửa sổ rồi."
Giang Quyện: "?"
Bây giờ y nằm nhoài trên cửa sổ chỉ là vì muốn nhìn xung quanh thôi, không phải vì chật chội.
Thấy vẻ mặt Giang Quyện nghi hoặc, Bạch Tuyết Triều chậm rãi nói: "Nếu chật vậy thì qua chỗ ông ngoại ngồi nè."
Giang Quyện: "..."
Y hiểu rồi.
Có một loại chật chội, là ông ngoại cảm thấy chật.
Thấy ông lão lom lom nhìn y, tuy rằng không chật nhưng Giang Quyện vẫn gật đầu, phải ngồi với ông lão, nhưng mà eo y đột nhiên bị ôm, Tiết Phóng Ly không sợ sóng lớn nói: "Ông ngoại vừa vào kinh thành, đi đường mệt nhọc, em chen chúc với ông làm gì? Để ông nghỉ ngơi cho khỏe đã."
Giang Quyện: "... À."
Y nhớ tới chuyện này. Bản thân cũng vô tâm quá đi, ông ngoại có thể nằm trên xe nghỉ ngơi một chút, dù sao đi đường đến một nơi xa như kinh thành thật sự rất mệt.
Giang Quyện nói: "Ông ngoại, con không chen chúc với người đâu, người nghỉ ngơi trước một chút đi."
Bạch Tuyết Triều: "..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

