Trong viện lương phong, đèn đuốc sáng choang.
Lúc Tiết Phóng Ly đến, Tôn thái y xách theo hòm thuốc đã tới, ông muốn bắt mạch cho Giang Quyện, Giang Quyện lại lắc đầu liên tục không chịu phối hợp.
Lan Đình đứng bên cạnh nhìn có vẻ ưu sầu, liếc mắt nhìn thấy người tới, nàng vội vàng hành lễ: "Điện hạ..."
Tôn thái y nghe vậy cũng quay đầu lại: "Điện hạ, ngài mau khuyên Thái tử phi một câu đi."
Tiết Phóng Ly nhướn mày một chút.
"Em không khó chịu?"
"Ai cần huynh lo."
Giống như là chê hắn phiền, Giang Quyện kéo chăn mỏng lên che cả người lại, giấu mình đi.
"Em cho rằng bệnh tim là chuyện đùa?"
Vẻ mặt Tiết Phóng Ly nguy hiểm, hắn nhìn chằm chằm Giang Quyện một lúc, vươn tay bắt người.
Chăn mỏng trên người Giang Quyện bị kéo ra, Tiết Phóng Ly nắm vai Giang Quyện muốn kéo tay y qua, có lẽ do nằm mơ thấy ác mộng cả một buổi trưa, cái tay kia vừa chạm vào Giang Quyện đã rùng mình một cái.
"..."
Em ấy đang sợ hãi.
Phát hiện điều này, động tác của Tiết Phóng Ly ngừng lại, một lúc lâu cuối cùng hắn buông tay ra, vẻ mặt hờ hững nói: "Ngồi dậy."
Giang Quyện lại kéo chăn lên che mình lại: "Hông."
Hai người họ, một người lạnh nhạt, một người cứng nhắc, nghe thôi cũng thấy sai sai, Tôn thái y dùng ánh mắt dò hỏi Lan Đình, Lan Đình nhẹ nhàng lắc đầu, Tôn thái lập tức hiểu ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


