Hôm đó, Dương Liễu Sinh vẽ rất lâu.
Dù sao cũng là vẽ mỹ nhân, hắn tràn trề sảng khoái, vô cùng hài lòng, còn sau khi vẽ xong như thế nào, Dương Liễu Sinh chỉ được phép vẽ chân dung của Giang Quyện, quyền quyết định tranh vẽ đi hay ở không ở trong tay hắn. Ngay tối hôm đó, Dương Liễu Sinh buồn khổ uống rượu, khóc lóc kể lể với bạn tốt cả đêm, mấy người bạn đều không che được cái miệng của hắn lại, sợ đến mặt cắt không còn giọt máu.
Sau ngày hôm đó, sinh hoạt của Giang Quyện cũng dần dần có quy luật.
Ngủ sớm dậy sớm, mỗi ngày đều phải "kinh doanh". Ban ngày cùng Thái tử xử lý chính vụ, buổi tối ngủ với Thái tử, làm Thái tử phi khiến Giang Quyện cảm nhận được sự đau khổ của "xã súc" (chỉ người làm công nhân, nhân viên), vất vả như thế nhưng Giang Quyện chỉ đổi lấy được một chút thời gian ngủ trưa, y sẽ không được tùy ý muốn nằm ngang thì nằm ngang nữa, bất cứ lúc nào cũng sẽ bị đánh thức, Giang Quyện thật sự có thể cảm nhận được ác ý của thế giới.
Trong lúc này, Cố tướng đặc biệt đến phủ, khi gặp Giang Quyện, ông khen Tạ Bạch Lộc không dứt miệng vì những kiến thức trị thủy và phát minh của hắn.
Dù sao việc này rất quan trọng, Giang Quyện khó có khi chủ động muốn làm: "Hắn có đồng ý xuôi nam không? Hay để ta và Vương gia đi mời hắn?"
Cố tướng nghe vậy, vội vã xua tay: "Không cần."
Ông cười ha ha: "Hắn vừa nghe nói là Thái tử phi tiến cử lập tức đồng ý, hận không thể đi liền trong ngày, nói là Thái tử phi cần hắn, đừng nói là trị thủy, dù lên núi đao xuống biển lửa hắn cũng đồng ý."
Giang Quyện: "..."
Được rồi.
So với thụ chính và An Bình Hầu, bọn họ cũng thuận lợi quá đi.
(Truyện chỉ đăng tại W🅰️tt🅿️🅰️d: @nguyenguyen9473 và Fb: Yên Mộc Các)
Nói chung quãng thời gian này trừ việc không được ngủ ngon, đôi mắt vẫn chưa có chuyển biến tốt đẹp, thì mọi việc của Giang Quyện đều thuận lợi, chắc là đôi mắt sẽ chuyển biến tốt đẹp nhanh thôi.
Một ngày sau giờ ngọ, Giang Quyện ngủ trưa, lăn qua một bên nhưng không đụng trúng ai, y mơ màng ngẩng đầu lên, chỉ thấy giường trống rỗng, Vương gia không có ở đây.
"Vương gia đâu?"
Giang Quyện: "Hình như ta có thể nhìn thấy một chút rồi."
Sở dĩ nói là một chút vì đôi mắt của Giang Quyện vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, chỉ có thể thấy mờ mờ, nhưng mà vậy cũng tốt rồi.
Lúc trước Tôn thái y nói không nghiêm trọng, không bao lâu mắt Giang Quyện có thể khỏi hẳn, từng ngày trôi qua mà y cũng không thấy có dấu hiệu khôi phục, khỏi nói Lan Đình lo lắng như thế nào, bây giờ cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi: "Tốt quá rồi."
Giang Quyện thì không có phản ứng gì quá lớn.
Hiếm khi không thấy Vương gia ở cạnh, không có ai quản y, y muốn ngủ bao lâu thì ngủ, Giang Quyện lại nằm xuống, muốn ngủ cho đã.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
