Trong lúc ý thức mơ hồ.
"Vương phi!"
"Công tử! Công tử!"
"Giang Quyện."
Trong bóng tối, tiếng kêu bên tai không dứt, Giang Quyện cảm thấy quá ồn ào, cũng rất uể oải, y không muốn để ý tới ai hết, chỉ muốn ngủ một giấc thật đã.
Ý thức dần dần tản đi, âm thanh cũng càng ngày càng nhỏ, dường như y trở về chỗ yên tĩnh, rơi vào một giấc mộng đẹp.
"Giang Quyện."
Lại có người gọi y một tiếng, người đàn ông gần như là cắn răng mà gọi, giọng hắn vô cùng lạnh lùng, cũng tàn nhẫn cùng cực.
Là Vương gia.
Giang Quyện mơ mơ màng màng nghĩ.
Sao Vương gia lại tức giận rồi?
Sao lúc nào huynh ấy cũng tức giận vậy?
Giang Quyện có chút mờ mịt, ý thức tán loạn được tập trung lại, y chậm chạp nghĩ.
Là do y ngủ lâu quá sao?
Không đúng.
Y ngủ nướng thì Vương gia cũng sẽ không tức giận.
Giang Quyện bừng tỉnh ngồi dậy.
Ngay sau đó y được kéo vào một cái ôm ấm áp.
Đêm đã rất khuya, trong phòng không đốt đèn, Giang Quyện không thấy gì cả, nhưng rất quen thuộc với cái ôm này, Giang Quyện dán trán của mình lên.
"Vương gia..."
Nhỏ giọng gọi một tiếng, Tiết Phóng Ly ngồi bên giường dùng sức ôm lấy Giang Quyện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

