An Bình Hầu cứng đờ.
"Vương gia."
Từ lúc An Bình Hầu mất khống chế, Tô Phỉ Nguyệt đã đứng ngoài nhìn, chỉ lạnh lùng nhìn gã, giống như xem một vở kịch đau khổ khôi hài, cho đến khi Tiết Phóng Ly muốn mạng của gã, rốt cuộc Tô Phỉ Nguyệt cũng lên tiếng.
"Chiếu Thời là do ta và Phù Oanh dạy dỗ không tốt."
Tô Phỉ Nguyệt cau mày, khó khăn nói: "Đúng là nó đã mạo phạm, nhưng mà..."
Tiết Phóng Ly lạnh lùng hỏi lão: "Phò mã muốn xin tha cho gã?"
Tô Phỉ Nguyệt cười khổ một tiếng: "Dù nó làm ta thất vọng như thế nào thì cũng là cháu của ta."
Thái độ của Tô Phỉ Nguyệt rất rõ ràng, muốn bảo vệ An Bình Hầu, lão bất đắc dĩ nói: "Vương gia, nể mặt mũi của ta và Phù Oanh, chuyện hôm nay chúng ta sẽ cho Vương gia một câu trả lời thỏa đáng."
Giọng điệu Tô Phỉ Nguyệt thành khẩn, Tiết Phóng Ly cười nhạo một tiếng: "Cho bản vương một câu trả lời thỏa đáng? Bản vương muốn cái gì cần người khác cho sao?"
Tiết Phóng Ly khó chơi, thậm chí mí mắt cũng không thèm nhấc lên, giọng hắn hờ hững: "Người đâu, lấy mạng của gã cho bản vương!"
Thị vệ nhận lệnh đến gần An Bình Hầu, bọn họ rút đao từ bên hông ra, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên, An Bình Hầu vô cùng sợ hãi: "Cữu cữu!"
Dù thất vọng như thế nào thì Tô Phỉ Nguyệt cũng không thể trơ mắt nhìn gã bỏ mạng ở Ly vương phủ, dưới tình thế cấp bách, Tô Phỉ Nguyệt đành phải nói: "Vương gia..."
Lão liếc mắt nhìn Giang Quyện, nhắc nhở hắn: "Đừng hù dọa đến Vương phi."
(Truyện chỉ đăng tại W🅰️tt🅿️🅰️d: @nguyenguyen9473 và Fb: Yên Mộc Các)
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


