Dù thế nào thì Tạ Bạch Lộc cũng là một công cụ hình người của thụ chính, không liên quan đến Giang Quyện.
Hắn phát minh ra nhiều ứng dụng cho thủy lợi, ở lĩnh vực thủy lợi cũng rất có hiểu biết, sau này sẽ tạo phúc cho bách tính, cũng là người mà thụ chính và An Bình Hầu sáng mắt chọn được.
Giang Quyện không để ý lắm.
Nói muốn gặp hắn, không lâu sau Tạ Bạch Lộc được người hầu dẫn vào.
"Tiểu nhân bái kiến Vương phi và Vương gia."
Tạ Bạch Lộc quỳ xuống, hành lễ rất quy củ, Giang Quyện nhanh chóng nói: "Nhanh đứng lên."
Hắn đứng lên, Tạ Bạch Lộc mặc quần áo vải thô nhưng lại vô cùng sạch sẽ, cũng rất nhẹ nhàng khoan khoái.
Người lợi hại như vậy làm người chăn ngựa ở đây đúng là không được trọng dụng, Giang Quyện nhớ lại một chút, trong cốt truyện từng có giới thiệu đơn giản vấn đề này.
Tạ Bạch Lộc không am hiểu làm thơ làm văn, nhiều lần tham gia khoa cử vẫn thi rớt, qua nhiều năm hắn cũng nản lòng thoái chí cho nên đồng ý với cha hắn, làm người chăn ngựa ở đây.
"Tiểu nhân rơi xuống nước, đa tạ Vương phi cứu giúp."
Ngôn từ của Tạ Bạch Lộc thành khẩn, Giang Quyện lắc đầu một cái, nói: "Cũng không tính là ta cứu, là Cấm vệ quân cứu ngươi."
"Vương phi nói không đúng rồi." Tạ Bạch Lộc cười cười: "Nếu không nhờ ngài thì bây giờ tiểu nhân đã thành một con quỷ chết chìm."
Ngày đó, Tạ Bạch Lộc mặc dù chìm nổi trong nước, ý thức mơ hồ nhưng hắn nhớ rõ có một thiếu niên vươn tay về phía hắn, thậm chí thiếu niên cũng không cẩn thận mà rơi xuống nước, sau khi được cứu lên bờ thì câu đầu tiên cũng có liên quan đến hắn.
"Trong hồ còn một người, nhanh cứu hắn."
Mặc dù hắn nản lòng thoái chí nhưng cũng không muốn mất mạng nhanh như vậy.
Giang Quyện: "..."
Y không có ý này mà.
Giang Quyện nói: "Không cần báo đáp. Nhưng mà ngươi vẫn nên tự bảo vệ bản thân mình một chút đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
