Y đang sợ điều gì?
Y đang tìm gì?
Giang Quyện ngẩn ra.
Y sợ Vương gia không ở đây.
Y đang tìm... Vương gia.
"Ta..."
Ta đang tìm huynh.
Chỉ có bốn chữ nhưng Giang Quyện há miệng như thế nào cũng không nói ra được.
Ngựa vẫn chạy, tiếng gió cũng rất lớn.
Vù vù vù.
Giang Quyện nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, còn lớn hơn cả tiếng gió, không có chút quy luật nào.
Bọn họ ngồi trên ngựa, băng qua thảo nguyên, lướt qua gò núi, vào lúc này thế giới thật yên tĩnh nhưng cũng rất ồn ào.
"Hửm?"
Giang Quyện không nói gì, Tiết Phóng Ly kiên nhẫn đợi y hồi lâu mới chậm rãi hỏi lại: "Tại sao lại mở mắt ra?"
Không muốn nói.
Y không muốn nói.
Giang Quyện ấp a ấp úng: "Không phải huynh bảo ta mở mắt ra sao?"
"Vương gia..."
Không nắm được ống tay áo Vương gia, xóc nảy đều trở nên kịch liệt hơn, Giang Quyện theo bản năng muốn túm hắn nhưng Tiết Phóng Ly có tâm tư nên không cho y đụng vào, Giang Quyện nhào vào khoảng không mấy lần đành hốt hoảng ôm lấy ngựa.
"Nhìn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
