Hoàng hậu?
Giang Quyện rất thành khẩn nói: "Vương gia, huynh tỉnh táo chút đi. Huynh đã bệnh thành như vậy rồi, vẫn nên dưỡng tốt thân thể đã, đừng suy nghĩ nhiều quá."
Giang Quyện biết cốt truyện, y biết giang sơn sau này sẽ về họ của An Bình Hầu, hoàng hậu cũng chỉ có thụ chính mới có thể làm, y và Vương gia chỉ là hai nhân vật qua đường mà thôi.
Bây giờ thư thái bao nhiêu, nếu sau này trốn không nhanh thì sẽ chết thảm bấy nhiêu.
Giang Quyện không để ý lắm, Tiết Phóng Ly nhìn y vài lần, giọng nói bình thản: "Ngày đó đến thì đừng có sợ. Đối với bản vương thì em có thể vênh mặt hất hàm. Đụng phải người ngoài như An Bình Hầu hay nhị công tử thì lại hoảng loạn chỉ biết trốn trong lòng bản vương, sao không dùng thái độ lúc em đối xử với bản vương ra mà vênh mặt hất hàm với bọn họ?"
Giang Quyện kinh sợ nói: "Không giống nhau mà. Vương gia sẽ không làm gì ta, còn bọn họ thì không chắc."
Thời gian gần đây mỗi ngày Giang Quyện đều muốn cẩn thận làm người, nhưng mà thực tế thì khác, lúc thì làm mất mặt công chính, lúc thì đạp lên mặt thụ chính, Giang Quyện có thể làm sao, đành thề rằng sau này nhất định sẽ không đắc tội với họ nữa.
"Bản vương sẽ không làm gì em?"
Tiết Phóng Ly liếc nhìn Giang Quyện một cái, cười vô cùng sâu xa: "Bản vương chỉ đang đợi..."
Đợi cái gì thì hắn không nói, Tiết Phóng Ly cúi đầu, ngón tay tái nhợt khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng vuốt ve bờ môi Giang Quyện, chậm rãi nói: "Giang Quyện, kiên trì của bản vương không nhiều lắm đâu."
Nói xong khóe môi hắn khẽ nhếch, khí định thần nhàn nhưng ánh mắt lại tràn đầy chiếm hữu.
Giang Quyện "A" một tiếng, không biết làm sao, y có cảm giác nguy hiểm khó giải thích được, cũng khiến y không dám kiên trì hỏi hắn đợi cái gì, chỉ muốn nằm ngang giả chết.
Suy nghĩ một chút, "bẹp" một tiếng, hai tay Giang Quyện nâng mặt Tiết Phóng Ly lên xoay mặt hắn đi chỗ khác không cho hắn nhìn y nữa.
Cuối cùng cảm giác nguy hiểm cũng biến mất, Giang Quyện thở phào nhẹ nhõm.
Hôm nay y vẫn là một con cá mặn vui vẻ sung sướng.
Thời gian vui vẻ sung sướng thường ngắn ngủi.
Ăn cơm trưa xong, Giang Quyện không thể không đi, đành cùng Tiết Phóng Ly đến chỗ đua ngựa.
(Truyện chỉ đăng tại W🅰️tt🅿️🅰️d: @nguyenguyen9473 và Fb: Yên Mộc Các)
"Phò mã, như thế nào?"
Vẻ mặt Hoằng Hưng Đế nhàn nhã: "Tối hôm qua trong tiệc tối, lão Ngũ thu liễm tính tình không ít đúng không?"
Nói thu liễm thì cũng không đúng, dù sao trong tiệc tối Ly vương vì một cái xưng hô mà sai người ấn vị nhị công tử phủ Thượng thư dập đầu đến nỗi trán rướm máu, mà nếu nói đến thì mọi chuyện đều có nguyên nhân, hắn là Vương gia đương nhiên không sai, nhưng không nên làm lớn chuyện như thế.
Làm một quân chủ, cần sáng suốt rộng lượng, chứ không phải như hắn hơi không hài lòng một chút là đòi chém đòi giết, như vậy thì đại thần và bách tính phải làm sao?
Tô Phỉ Nguyệt cười, cũng không trả lời thẳng vào vấn đề: "Vương gia đối với Vương phi đúng là rất yêu chiều."
Nhìn ra lão có ý giữ lại, Hoằng Hưng Đế lắc đầu một cái: "Lúc trước không có gì ràng buộc nó, làm việc không kiêng dè gì, bây giờ có người để lo lắng nên thay đổi, là chuyện tốt."
Tô Phỉ Nguyệt gật đầu: "Bệ hạ nói phải."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
