Giang Quyện nhăn mày hỏi rất nghiêm túc.
Trong miệng y thì nói là "Huynh cõng ta nổi không? Huynh chịu đựng được không? Huynh có được không đó?" nhưng thực ra Giang Quyện cảm thấy câu trả lời tất cả câu hỏi trên của Tiết Phóng Ly đều là không được.
Tiết Phóng Ly: "..."
Hắn hơi nhướn mi lười tiếp lời, chỉ duỗi tay nắm cằm thiếu niên khiến y không thể lên tiếng được nữa.
"Cái miệng nhỏ này của em lúc trước nói ngon nói ngọt, cực kỳ êm tai." Tiết Phóng Ly nói: "Bây giờ sao lại khiến người nghe tức giận như vậy, em nói cái gì đó."
"Huynh thiệt là phiền." Giang Quyện bị bóp mặt nói không rõ ràng nên đẩy tay hắn ra: "Ta đang lo lắng cho sức khỏe của huynh, làm cho người nghe tức giận hồi nào, rõ ràng là ta có lòng tốt, sợ lúc đó huynh sẽ mệt nhọc."
Tiết Phóng Ly nghe vậy tức đến bật cười, hắn nhếch môi, vẻ mặt cũng rất nguy hiểm: "Nếu ta thật sự vô dụng như vậy thì ta nên làm gì đây."
"Còn có thể làm gì." Giang Quyện nói: "Nếu huynh không được thì chúng ta cũng phải qua loa cho xong mà."
Tiết Phóng Ly nhìn Giang Quyện, cười như không cười nói: "Sớm muộn gì em cũng biết rốt cuộc ta có được hay không."
Giang Quyện thở dài, y vẫn cảm thấy Tiết Phóng Ly cậy mạnh, y gật gật đầu miễn cưỡng cho Tiết Phóng Ly chút mặt mũi, rất qua loa nói: "Ừm, huynh nói đúng, huynh được, thật sự rất được."
"Ăn không." Giang Quyện giơ tay lên, đút đồ lạnh đến bên môi hắn, cứng rắn nói sang chuyện khác: "Huynh nếm thử đi, ngon lắm."
Tiết Phóng Ly nhìn y vài lần, cảm thấy thiếu niên đúng là điếc không sợ súng, nhưng mà suy cho cùng cũng là do hắn sủng y thành như vậy.
Dù y làm hắn tức giận thì hắn có thể làm gì đây.
Bây giờ chỉ có thể ghim ở đó, đợi sức khỏe của thiếu niên tốt lên sẽ từ từ tính sổ, cho y biết hắn "có thù tất báo" như thế nào.
Tiết Phóng Ly cúi đầu ăn đồ lạnh mà Giang Quyện đút cho.
Ăn ngon không?
Hương vị của thiếu niên còn ngọt ngào và mềm mại hơn cả món ăn này.
Ăn em ấy mới ngon.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


