Tiết Phóng Ly: "..."
Uống thuốc cũng được chỉ là thấy lông mi của Giang Quyện đã ẩm ướt, động tác của Tiết Phóng Ly ngừng lại, cảm thấy hơi phiền phức.
Hắn thích chọc Giang Quyện khóc chứ không phải khiến y khóc trong tình huống như thế này.
Tiết Phóng Ly không có ý uống thuốc, Giang Quyện thấy hắn như vậy thì hiểu lầm.
Y suy bụng ta ra bụng người, Giang Quyện rất sợ đắng khi uống thuốc, y nghĩ Tiết Phóng Ly cũng vậy, nhưng dù thế nào cũng phải uống, suy nghĩ một chút Giang Quyện tự mình uống một ngụm.
Nhưng y còn chưa đưa đến gần thì có một bàn tay duỗi đến nắm cằm Giang Quyện: "Nhổ ra."
2
Giang Quyện bị đắng đến nhíu mày nhưng vẫn lắc đầu, y muốn đẩy tay hắn ra, nhưng tay của hắn càng dùng sức hơn, Tiết Phóng Ly nói: "Nhanh lên."
Bị hắn nắm cằm khó chịu nên Giang Quyện không có cách nào đành cúi đầu nhổ ra: "Huynh làm gì vậy?"
Giọng Tiết Phóng Ly hơi lạnh lùng: "Thuốc bậy bạ em cũng dám uống?"
"Cái gì mà bậy bạ." Giang Quyện nói: "Huynh không uống ta đành phải tự mình đút cho huynh, ai muốn uống thuốc của huynh chứ."
Lòng tốt của y không được thấu hiểu còn bị hung dữ, Giang Quyện cảm thấy oan ức, đặt mạnh chén thuốc trên bàn "cạch" một tiếng, đừng nói dùng miệng đút ngay cả dùng tay đút Giang Quyện cũng không muốn đút nữa: "Huynh tự uống đi."
Sao có thể không sợ đắng, Giang Quyện nghiêng đầu qua chỗ khác, không muốn để ý đến hắn, Tiết Phóng Ly nghiêng đầu theo đối mặt với Giang Quyện.
"Đi ra." Giang Quyện buồn buồn: "Nhìn thấy huynh là phiền."
1
Biết y đang tức giận vì điều gì, Tiết Phóng Ly cười: "Chỉ không cho em đút thuốc mà cũng đáng để em tức giận như vậy?"
Giang Quyện nói: "Đáng chứ. Huynh cũng từng đút ta như vậy, tại sao bây giờ ta không thể?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)