Giang Quyện hối hận rồi.
Sớm biết hậu quả khi được khen là bị lột sạch sẽ thì chi bằng y chấp nhận qua loa cho rồi.
Trên đời không có thuốc hối hận, hai tay y bị đè chặt không đẩy Tiết Phóng Ly được, đành cố gắng lắc đầu: "Không được..."
"Lời từ miệng em, cái gì cũng không được." Tiết Phóng Ly nhàn nhạt lên tiếng, không có ý buông tha cho Giang Quyện.
Thiếu niên nằm trên giường, tóc đen tản ra, hồng y như lửa vô cùng thích mắt, Tiết Phóng Ly nhìn y một lúc lâu, ngón tay thon dài móc lấy đai lưng.
Một giây sau phượng bào cầu kỳ bị kéo ra, lộ ra làn da trắng nõn bên dưới, nốt ruồi son trên cổ rực rỡ đến chói mắt.
Giang Quyện cố gắng giãy giụa: "Mặc phượng bào cầu kỳ này vào tốn bao nhiêu sức lực của ta mới xong, tại sao huynh nói cởi là phải cởi?"
Tiết Phóng Ly nghiêng người sát xuống, ngón tay vuố.t ve nốt ruồi son kia, thấp giọng nói bên tai Giang Quyện: "Mỗi ngày không cho làm, dù sao cũng nên cho một chút ngon ngọt chứ?"
"... Ta không cho làm hồi nào." Bị hô hấp nóng rực phả vào, Giang Quyện cảm thấy ngứa, theo bản năng nghiêng đầu kẹp một cái tay.
Tiết Phóng Ly thấy vậy không bắt nạt nốt ruồi son kia nữa, đổi thành bắt nạt Giang Quyện, khoan thai nói: "Sao lại thích kẹp tay của người khác như vậy?"
Hắn nói kẹp tay khiến Giang Quyện nhớ tới một số ký ức không đẹp, Giang Quyện thẹn quá thành giận: "Không cho nói."
Tiết Phóng Ly cười một tiếng chế nhạo y, Giang Quyện nghe vậy càng tức hơn: "Huynh phiền quá."
Lần này đừng nói là ngon ngọt gì đó, Giang Quyện thật sự không muốn để hắn chạm vào mình dù chỉ là một đầu ngón tay.
Giang Quyện tức giận, nhưng từ trước đến giờ rất dễ dỗ, đóng vai người đáng thương hoặc là hôn y một cái y sẽ không thù dai nữa, lúc này đương nhiên Tiết Phóng Ly sẽ chọn vế sau, hắn nắm lấy cằm Giang Quyện, cúi đầu hôn xuống.
Không bao lâu sau cả người Giang Quyện mềm nhũn, cho dù không muốn phối hợp cũng không có sức lực để chống cự.
Đến khi trên đùi bị cọ trầy da, bị một cái tay mò vào Giang Quyện mới hoàn hồn lại. Trong lúc vô tình thì phượng bào gần như sắp rơi, chỉ còn treo trên cánh tay Giang Quyện, bị đè ép nhăn nhúm.
"Không được..."
"Được."
Một bàn tay xoa tấm lưng trầ.n trụi của Giang Quyện, dùng sức ấn Giang Quyện vào lòng, Giang Quyện miễn cưỡng duy trì chút lý trí: "Đừng làm bẩn phượng bào."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

