Giang Quyện: "..."
Giang Quyện: "???"
Còn có thể như vậy?
Giang Quyện vô cùng khiếp sợ: "Huynh nói lý chút có được không?"
Tiết Phóng Ly không đáp, vẫn hỏi y: "Hửm? Không nhớ em là thê tử của ta sao?"
Giang Quyện có thể nói thế nào, y đành chậm rãi trả lời: "Nhớ mà."
Tiết Phóng Ly nhìn y một cái, bàn tay nắm cằm y càng chặt hơn, hắn cười hỏi: "Nhớ sao? Vậy có gì không rõ nữa không?"
Quá nguy hiểm, lúc này ánh mắt của Tiết Phóng Ly rất nguy hiểm, giọng điệu cũng lạ lẫm, Giang Quyện vội vã làm sáng tỏ: "... Không có gì nữa."
Tiết Phóng Ly không tiếp lời, ngón tay thon dài động đậy, xoa xoa bờ môi của Giang Quyện.
Trừ hôn môi thì hắn rất thích xo/a nắn Giang Quyện, đặc biệt là eo và môi của y.
Cái eo nhỏ kia mỗi lần bị hắn nắm lấy vô cùng dẻo dai, dùng sức xoa/ nắn Giang Quyện sẽ càng hoảng loạn trong lòng hắn, tóc tai cũng rối tung, giống như cánh hoa bị vò nát, đáng thương đến mức khiến người ta động lòng.
Màu môi của y hơi nhạt, nhưng bị xoa lâu lại trở nên đỏ ửng, hoạt sắc sinh hương.
Giang Quyện không rõ hỏi: "Cái gì vậy? Trách huynh cái gì?"
Tiết Phóng Ly cười cười nói: "Để em chơi chung với những người lung tung kia là lỗi của Cô."
Giang Quyện: "A?"
Tiết Phóng Ly: "Ta và em đến giờ vẫn chưa có làm chuyện phu thê. Trách ta quá nhẹ dạ, thương tiếc cho thân thể của em nên chưa bao giờ làm đến bước cuối cùng, nếu không như vậy thì chắc chắn em đã rõ ràng hơn quan hệ giữa ta và em."
Giang Quyện: "..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


