Đợi đến khi hai bóng người biến mất ở cửa cầu thang, tiểu nhị con tê tê mới chậm chạp quay đầu, chậm rãi đi đến phía quầy.
Nó lên tiếng cắt đứt chưởng quỹ Bạch Hạc đang ngồi trên ghế xích đu sau quầy ngủ say.
"Chưởng quỹ... Hai người... Tu sĩ.. Khắc khổ tu luyện... Sao... Sao còn chưa đi...?” Vẻ mặt con tê tê cũng tràn đầy lo lắng, cũng đã gấp đến độ nói được bốn chữ.
Chưởng quỹ bị bốn chữ này của tê tê đánh thức, y buồn ngủ vén mai tóc bạch kim trên trán, sau đó híp mắt chậm rãi ngáp một cái.
"À... Tu sĩ... Khắc khổ... Ừm? Tu sĩ khắc khổ?" Trong đôi mặt hẹp dài cũng chậm rãi từ từ trợn tròn.
Bên cạnh có hai tiểu nhị Yêu tu không tự chủ vây lại, tiểu nhị con nhím nhát gan cũng chậm rãi nhỏ giọng nói: "Chưỡng quỹ... Bọn họ... Thật đáng sợ..."
Tiểu nhị con lười chậm rãi ngáp một cái thật dài, yên lặng đồng cảm gật đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


