Hắn lưu lạc trong núi sâu mấy năm, rất nhiều thứ đều ăn qua, lâu ngày cũng biết làm sao để mình ăn ngon hơn một chút.
Sau khi thành thạo loại trừ mùi tanh, lại thêm chút gia vị, còn có thảo dược không biết tên, chờ bên ngoài thịt thỏ được nướng vàng, còn có một ít dầu rơi xuống, Lạc Vân Dã quay đầu kêu Ngu Tri Dao: "Tiểu Ngư, ăn cơm nào."
Ngu Tri Dao vui vẻ đáp một tiếng, lấy khăn tay lau sạch chất lỏng linh quả dính trên tay, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Lạc Vân Dã.
"Tiểu Vân thật lợi hại." Ngu Tri Dao cười cong mắt, từ khi thỏ được bắt lên nướng nàng đã bắt đầu thèm rồi, mới vừa rồi ăn liên tiếp mấy linh quả mới miễn cưỡng đề xuống cơn đói.
Ánh lửa chiếu vào khuôn mắt hoạt bát sinh động của nàng, Lạc Vân Dã ừ một tiếng, dùng chủy thủ sắc bén cắn từng miếng thịt thỏ mỏng bỏ vào trong chén, còn lấy ra tương ớt hồ tiêu bên trong nhẫn trữ vật ra.
Lúc Ngu Tri Dao và sư tôn Minh Lê đi ra ngoài, hai người đều ăn riêng, đừng nghĩ ai chăm sóc ai, không cướp miếng thịt cuối cùng trên bàn đã coi như là một bữa cơm thân thiện rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
2 anh chị nghiện diễn mà
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)