Ngu Tri Dao còn chưa kịp theo tiếng mà đi xem, trong căn phòng sau lưng đã truyền tới âm thanh của nữ nhân: "Nhị Nựu, đi lấy dưa hấu bỏ ở trong giếng nước của hậu viện xách tới đây, đợi một chút cắt ăn."
Ngu Tri Dao sửng sốt một chút, không động đậy.
Nàng cúi đầu từ từ nghĩ một chút, vẻ mặt hơi có chút bừng tỉnh hiểu ra. À, Nhị Nựu thì ra là nàng.
"Điền Nhị Nựu! Ta sai ngươi không nghe đúng không!" Phụ nhân mặc áo gai vải thô đi ra từ cửa, trên đầu dùng khăn che đầu màu đỏ thẫm quấn lại, bà ta giơ dao phay mặt đầy tức giận.
Ngu Tri Dao: "..."
Không phải, thân nương, có lời thì nói đàng hoàng, đừng động dao!
Phụ nhân nổi giận đùng đùng nhìn nàng, hai người mắt lớn trừng, mắt to trừng mắt nhỏ nhìn một lúc. Phụ nhân nản lòng trước, đột nhiên mặt đầy ủ rũ nói: "Nhị Nựu, ngươi vừa ngốc đã ngốc mười năm, hai ngày trước không phải đã tỉnh lại rồi hay sao? Bây giờ sao lại...ai."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
