Tiếng bước chân nặng nề vang lên trên nền tuyết, mang theo áp lực và cả mùi máu tanh.
Vân Hoành Ba thầm nghĩ: "Tình tiết cốt truyện tới rồi."
Quả nhiên, chẳng mấy chốc, “tình tiết” đã đến trước kiệu hoa. Một tiếng gầm như dã thú vang lên, ngay sau đó, kiệu bị va mạnh, chao đảo rồi nghiêng ngả.
Một tên ma tộc cao lớn xuất hiện. Hắn cao gần ba mét, da xanh nanh vàng, trên trán mọc một chiếc sừng đen, đỉnh sừng bị đục lỗ và buộc thêm một tua rua đen. Khuôn mặt dữ tợn của hắn như hiện thân của ác quỷ ăn thịt người.
Vân Hoành Ba không nhịn được, bật ra một câu chửi thề.
Hệ thống vội vàng tìm cách "bịt miệng" nàng: "Ký chủ, đừng sợ, đừng sợ..."
"Ai sợ?" Vân Hoành Ba nhăn mặt: "Là nó quá xấu! Ma tộc đều trông như vậy sao? Cứu ta với!"
Hệ thống: "..."
Ký chủ của nó lúc nào cũng tập trung sai điểm.
Tên ma tộc xấu xí nhìn chằm chằm Vân Hoành Ba, đôi mắt tràn đầy thèm khát, như dã thú muốn xé xác con mồi.
Hắn bước tới, mỗi bước chân đều khiến tuyết lún sâu, nền đất rung chuyển. Một luồng áp lực nặng nề cùng nỗi sợ hãi chết chóc từ từ xâm chiếm trái tim Vân Hoành Ba.
Nàng định kêu cứu với hệ thống thì đã nghe nó kêu lên the thé: "Cứu mạng! Trùm phản diện, mau đến cứu mạng!"
Vân Hoành Ba: "..."
Câu nói này có quá nhiều vấn đề, nàng không biết phải bắt đầu từ đâu.
Lúc này, bàn tay to lớn của tên ma tộc đã giơ cao, sẵn sàng đập xuống. Chỉ cần một cái, cơ thể nhỏ bé của nàng chắc chắn sẽ tan nát.
Gương mặt hắn lộ rõ sự phấn khích vì sắp thấy máu, nhưng ngay khi tay hắn chuẩn bị chạm vào nàng, một làn sương đen nhuốm máu lao tới từ bên cạnh. Một tiếng nổ vang rền kéo theo những tia sét từ trời giáng xuống, bổ thẳng vào bàn tay hắn.
Chỉ trong nháy mắt, bàn tay của hắn hóa thành tro đen, rơi xuống nền tuyết trắng.
Tên ma tộc nhìn trừng trừng vào cánh tay cụt, rồi gào thét thảm thiết: "A!!!"
Hắn ngã xuống, đau đớn quằn quại. Tia sét không chỉ chặt đứt tay mà còn để lại luồng linh lực quét qua cơ thể hắn, nghiền nát từng thớ cơ và xương cốt.
Đó là... linh lực của Ma Tôn?!
"Tha mạng, tôn thượng tha mạng!" Hắn run rẩy cầu xin, nước mắt giàn giụa, "Thuộc hạ biết sai rồi, xin ngài đại nhân đại lượng..."
Nhưng trong đầu hắn chẳng hiểu nổi mình đã làm sai điều gì.
Từ trước đến nay, các phạm nhân do Tiên Minh gửi đến đều trở thành bữa tiệc của hắn. Tại sao lần này lại khác?
Khi đau đớn đến tận cùng, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm vào Vân Hoành Ba.
Tiểu cô nương đội mũ phượng, choàng khăn đỏ, khuôn mặt đẹp rực rỡ, cổ tay đeo vòng linh văn. Thế nhưng trên người nàng lại tràn đầy linh khí mạnh mẽ—không, đó là ma tức.
Đó là... khế ước đạo lữ?!
Hắn tái mặt ngay lập tức.
Hắn mù rồi sao? Tại sao lại dám động vào đạo lữ của Đại Ma đầu?!
Tên ma tộc cụt tay run rẩy, không dám rên thêm tiếng nào.
Vân Hoành Ba thấy hắn như gặp quỷ, toàn thân run rẩy, trên mặt hiện rõ vẻ kinh hãi. Nàng còn đang định hỏi thì một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên bên tai.
Nàng quay đầu lại.
Giữa cơn bão tuyết, một người đội dù trúc bước tới. Tà áo xanh trắng quét trên tuyết, để lại những bông tuyết tung bay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)