Vân Hoành Ba nhìn sợi xích đen ngăn chặn linh lực trên tay: "Vậy giải phóng xích này giúp ta."
Nàng vừa lật qua ký ức của nguyên chủ, mơ hồ nhớ được một vài công pháp. Việc đánh bại hai tên này không phải là vấn đề.
Hệ thống nghẹn lời: "Cái đó ta cũng không làm được."
Vân Hoành Ba tặc lưỡi.
Người áo đen dường như cũng rất e ngại, chân bước tới nhưng liền khựng lại.
Vân Hoành Ba chợt như nhớ ra điều gì đó, đôi mắt nàng khẽ cong, để lộ một nụ cười nhàn nhạt.
Hệ thống tuy biết cốt truyện, nhưng lúc này vẫn vô cùng tức giận. Trong khi nó đang vắt óc nghĩ cách giúp Vân Hoành Ba tránh khỏi cảnh bị roi quất làm hủy dung thì một thông báo đột nhiên bật lên trên màn hình giám sát.
[Phát hiện hảo cảm thay đổi, đang tải dữ liệu...]
Hệ thống ngẩn người, lập tức mở trang hảo cảm ra xem.
[Hảo cảm của Bia đỡ đạn A: -10]
[Hảo cảm của Bia đỡ đạn B: -29]
[Hảo cảm của Vân Hoành Ba đối với Bia đỡ đạn A: 10... 20... 35... 49...]
Hảo cảm tăng liên tục.
Hệ thống kinh ngạc: "Máy đo hảo cảm của hệ thống hỏng rồi sao?!"
Vân Hoành Ba, từ dáng vẻ cá mặn khi nãy, giờ đây ánh mắt khẽ lay động. Đôi mắt phượng xinh đẹp của nàng ánh lên sự yếu đuối, làn da nhợt nhạt dưới ánh trăng càng làm nàng thêm mỏng manh, khiến người ta không khỏi thương xót.
"Sư huynh đây đã muốn cứu ta khỏi hiểm cảnh thì ta đương nhiên vô cùng cảm kích. Sư huynh thiện lương, danh xưng Thánh nhân của Tam giới quả thật rất xứng đáng với huynh."
Người áo đen ngẩn ra, không hiểu vì sao nàng đột nhiên thay đổi thái độ. Động tác quất roi của y cũng vì thế mà khựng lại.
Chính nàng cũng không hiểu tại sao mình có thể khen ngợi một kẻ muốn hại nàng như vậy.
"Sư huynh phong độ phi phàm, là người xuất sắc nhất trong những nam nhân mà ta từng gặp. Ngay cả Phật tử cũng thua kém huynh vài phần, còn Thủ tôn Tiên Minh thì càng không đáng để so sánh."
Lông mày của người áo đen nhảy liên hồi. Dù biết nàng chẳng có ý tốt, nhưng ánh mắt dịu dàng như nước kia nhìn thẳng vào y vẫn khiến y bất giác đỏ tai.
Y xấu hổ gắt lên: "Ngươi điên rồi sao?!"
Vân Hoành Ba tiếp tục nhìn y, ánh mắt chứa chan tình cảm như muốn tràn ra: "Sư huynh lúc giận dữ cũng thật tuấn tú. Không biết sư huynh đã bao nhiêu tuổi, có hôn phối hay chăng?"
Người áo trắng bên cạnh bỗng tái mặt, vội vàng nói: "Sư huynh, chúng ta... rời đi thôi!"
Hắn cảm thấy Vân Hoành Ba không có ý đồ tốt.
Đồng thời, người áo đen cũng cảm nhận được một luồng khí lạnh từ từ lan tỏa quanh mình, từ chân lên đến người.
Khí lạnh?
Giữa mùa hè, sao lại có khí lạnh?
Y kinh hãi nhìn về phía Vân Hoành Ba, trong đầu lóe lên một ý nghĩ: Khí âm sát?!
Hệ thống hoảng hốt nhìn màn hình báo đỏ chớp liên tục.
[Hảo cảm của Vân Hoành Ba đối với bia đỡ đạn A: 100!]
[Nàng nghĩ người này lúc xấu hổ cũng đáng yêu không kém. Nam nhân, chàng đã thành công thu hút sự chú ý của ta.]
Hệ thống: "?"
Ngay khi hảo cảm đạt mức 100, Vân Hoành Ba mỉm cười, thốt lên: "Sư huynh, ta rất thích huynh. Chúng ta kết làm đạo lữ đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)