Sau khi trút bỏ được gánh nặng trong lòng, Vương Vân ngủ một mạch đến tận trưa mới tỉnh. Nghe Thanh Ngọc báo lại tổ mẫu đã phái Trần ma ma sang từ lâu, nàng hốt hoảng cuống cuồng bò dậy: "Sao ngươi không gọi ta dậy hả?"
Thanh Ngọc lườm một cái: "Nô tỳ cũng muốn gọi tiểu thư tỉnh lắm chứ, nhưng có được đâu."
Cơn ngủ này của nàng quả thực quá sâu. Cả Đại cô nương, Nhị cô nương và Tứ cô nương đều đã ghé qua sân cách đây nửa canh giờ. Mấy người họ ngồi ở gian ngoài, vừa uống trà vừa bàn tán xôn xao về chuyện của nàng và Bùi công tử, vậy mà vẫn chẳng thể làm nàng thức giấc.
Vương Vân không còn tâm trí đâu mà tranh cãi, ngày thường chuyện gì cũng là Thanh Ngọc chạy theo sau mông thúc giục nàng, giờ lại đổi thành nàng cuống quýt hối thúc: "Mau, mau lấy áo cho ta..."
Trên đời này, người duy nhất có thể khiến Vương Vân vừa sợ vừa bối rối, có lẽ chỉ có mỗi Vương lão phu nhân.
Từ lúc bắt đầu có ký ức đến giờ, Vương Vân chưa từng thấy tổ mẫu nở nụ cười. Hồi nhỏ nàng từng tận mắt chứng kiến cha mẹ mình quỳ gối dưới chân bà bị răn dạy, chuyện đó để lại bóng ma tâm lý không nhỏ. Thế nên hễ không có việc gì, nàng tuyệt đối không dám bén mảng đến trước mặt bà. Ngay cả dịp lễ tết, trong khi các tỷ muội khác dốc hết vốn liếng để dỗ dành lão phu nhân vui vẻ hòng kiếm thêm tiền mừng, thì chỉ mình nàng ngồi im như phỗng ở một góc.
Có lần Đại phu nhân trêu nàng: "Vân tỷ nhi, sao con không lên thỉnh an tổ mẫu?"
Nàng lắc đầu lia lịa, tựa như sợ Nhị phu nhân sẽ bế nàng tới đó thật, vội vã đáp: "Con không cần tiền mừng đâu ạ."
Nhị phu nhân cũng không ép, nhẹ nhàng nắm tay nàng, cười nói đỡ lời: "Vân tỷ nhi mấy ngày nay không khỏe, sợ lại lây bệnh cho mẫu thân."
Vương lão phu nhân nghe vậy chỉ lạnh nhạt liếc nhìn một cái, không nói gì, nhưng sau đó vẫn sai người đem tiền mừng đến tận tay nàng.
Khi còn nhỏ số lần gặp bà đã ít, đến sau năm mười một tuổi bị nhốt vào viện, số lần gặp lại càng ít ỏi hơn. Trong trí nhớ của nàng chỉ có hai lần đáng nhớ nhất.
Lần đầu tiên là sau khi phụ thân mất, bà dẫn theo gia đinh đứng trước cổng viện, hạ lệnh niêm phong cửa.
Lần thứ hai là sau khi mẫu thân qua đời, bà ghé qua sân của nàng, đứng cạnh nhìn nàng đốt tiền vàng. Thấy chậu than sắp tắt, bà cầm kẹp than khơi lên một chút rồi bảo: "Tiền vàng phải đốt cho cháy hết, người dưới suối vàng mới nhận được."
Lần gặp nhau gần đây nhất là hai tháng trước, khi Trần ma ma tới truyền lời: "Lão phu nhân nói, Tam nương tử có thể ra ngoài rồi."
Sau khi hết lệnh cấm túc, nàng tới cửa thỉnh an nhưng chỉ thấy một bóng người mờ ảo sau tấm rèm châu. Nàng còn chưa kịp nghĩ xem nên nói gì thì bên trong đã truyền ra một tiếng: "Đi đi, sau này không cần tới đây nữa."
Nàng thở phào nhẹ nhõm, mừng vì được tự tại, từ đó không bao giờ đặt chân đến sân của bà nữa. Cho đến tận khi tin đồn với Bùi công tử nổ ra, làm hỏng hôn ước với Hình gia, nàng mới tìm đến cầu kiến nhưng lại bị bà từ chối gặp mặt.
Tính ra, đã hơn hai năm nàng không nhìn rõ mặt tổ mẫu.
Khi Vương Vân vội vã thu dọn xong xuôi chạy tới nơi thì vừa đúng giờ cơm. Trần ma ma vừa bày xong bàn, hầu hạ Vương lão phu nhân ngồi vào vị trí.
Lúc này hai người mới thực sự đối diện nhau. Vương lão phu nhân ngẩng đầu, ánh mắt không chút gợn sóng, nhàn nhạt liếc nhìn nàng một cái rồi bảo Trần ma ma lấy thêm một bộ bát đũa.
Vương Vân chưa từng ngồi cùng bàn ăn cơm với bà. Nàng ăn không trôi, cũng chẳng thấy đói, liền từ chối: "Ma ma không cần phiền phức đâu, con đã dùng bữa rồi. Xin phép không quấy rầy tổ mẫu, lát nữa con sẽ quay lại sau."
Không chỉ không có, mà cuộc hôn nhân này vốn là do chính nàng bày mưu tính kế cầu tới.
“Ừ.” Vương lão phu nhân nhìn nàng, chậm rãi nói: “Của hồi môn của con sẽ giống như các cô nương khác trong phủ, không thiếu nửa phần. Còn những gì cha mẹ con để lại, ta cũng không giữ lại làm gì, con cứ tự mình mang theo.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

