Tống cách cách còn chưa hết thời gian ở cữ đã muốn sinh thêm cho Dận Chân một đứa nữa, dùng lý do đứa con nhớ cha nó mà gọi Dận Chân tới.
Dù gì cũng là đứa con đầu tiên của mình, từ lần đó được lên chức cha, Dận Chân sẽ đến viện của Tống cách cách ngồi một chút.
Việc đầu tiên Tống cách cách làm là bảo vú em ôm đứa bé đến, Dận Chân nhìn thấy đứa bé gầy teo yếu ớt, được vú em ôm trong ngực không nhúc nhích, nhắm mắt lại ngủ.
Nếu như không phải mũi thở hơi rung động, còn tưởng rằng đứa bé này chết rồi cơ, trong lòng Dận Chân rất khổ sở, đại phu nói đứa bé này có thể sẽ chết yểu.
Trong lòng Tống cách cách rất tức giận, giận dữ chỉ vào đứa trẻ nằm trong nôi mắng mỏ như đòi nợ tiểu nha đầu đó vậy, sau khi mắng xong lại ôm đứa trẻ vào lòng khóc lóc thảm thiết, vừa khóc vừa xin lỗi: “Xin lỗi, mẹ có lỗi với con.”
Ninh Thư biết được chuyện này, cảm thấy Tống cách cách chắc là có chứng uất ức hậu sản rồi, lúc đầu ôm hi vọng cực lớn với đứa trẻ trong bụng mình, khổ sở mang thai, khổ sở đẻ đái, kết quả lại sinh ra một bé gái, cảm thấy những gì mình bỏ ra không nhận được sự báo đáp tương xứng, sự chênh lệch là quá lớn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

