Sự tồn tại của Ninh Thư trong viện của Nữu Hỗ Lộc thị có vẻ như vô cùng yếu ớt, mặc dù như vậy, nhưng Ninh Thư vẫn có cảm giác có người đang theo dõi cô.
Tống thị bị giày vò một khoảng thời gian rất lâu, cuối cùng cũng sắp sinh rồi, hơn nữa lại còn trở dạ vào nửa đêm, tiếng kêu gào thảm thiết làm cho tất cả mọi người đều nghe thấy.
Nữu Hỗ Lộc thị rời giường đi đến viện của Tống cách cách, các Cách cách trong hậu viện đều đứng ở viện của Tống cách cách, Dận Chân và Nữu Hỗ Lộc thị đều đã ở đây.
Sắc mặt của Dận Chân có chút gấp gáp, có vẻ như gương mặt lạnh lùng của hắn càng thêm lạnh lẽo cứng rắn hơn, Ô Lạp Na Lạp thị trấn an Dận Chân: “Gia, Tống cách cách nhất định sẽ không có chuyện gì đâu, hơn nữa có thể thuận lợi sinh con cho người.”
Dận Chân lật tay lại cầm lấy tay của Ô Lạp Na Lạp thị, trên mặt lộ ra một tia ôn nhu nói với Ô Lạp Na Lạp thị: “Phúc tấn, nàng trở về đi ngủ đi, ta coi chừng là được rồi.”
“Thiếp cùng người coi chừng được mà.” Ô Lạp Na Lạp thị đoan trang cười, nói với a hoàn bên cạnh Tống cách cách: “Nói với bà đỡ, đứa trẻ được thuận lợi sinh ra mẹ tròn con vuông, tiền thưởng gấp bội.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)