Trọng tâm câu chuyện sao lại chuyển tới trên người cô rồi, Ninh Thư vội vã cúi người, hết sức lo sợ nói: “Đa tạ Phúc tấn quá khen, nô tỳ không dám nhận.”
Tống cách cách trừng mắt nhìn Ninh Thư một cái, nói với Ô Lạp Na Lạ thị: “Chẳng qua chỉ là một tiểu nha đầu tay chân vụng về, đâu xứng để Phúc tấn khen như vậy.”
Ô Lạp Na Lạp thị lau rồi sờ lên vòng tay bạch ngọc trên cổ tay mình, cười nói: “Ta thấy nha đầu này cũng không tệ, mỗi ngày đúng giờ đến đây thỉnh an ta.”
Ninh Thư liền vội vàng nói: “Những thứ này đều là Cách cách phân phó cho nô tỳ làm, nô tỳ chỉ dựa theo sự phân phó của Cách cách.”
Mẹ nó, chắc không phải là mình sắp biến thành một con gà, muốn giết gà dọa khỉ đấy chứ?
Ninh Thư:…
Bây giờ là tình huống gì vậy, chẳng lẽ mình đã làm ra chuyện gì vượt quá bổn phận khiến Ô Lạp Na Lạp thị chú ý tới mình rồi sao, hay chỉ đơn thuần là muốn cảnh cáo Tống cách cách.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
