Chúc Tư Viễn đến bệnh viện thăm Chúc Nghiễn Thu, mang theo canh gà chị Tiểu Đồng nấu, nhưng người cha trên danh nghĩa này vừa nhìn thấy nó liền hỏi: “Tư Viễn, con giúp cha tìm được Phương Phỉ Phỉ chưa, bảo cô ấy tới gặp cha.”
Chúc Tư Viễn: → _ →
Chúc Tư Viễn chỉ là một đứa trẻ chưa tròn mười bảy tuổi, có thể tự mình tới bệnh viện thăm Chúc Nghiễn Thu đã không dễ dàng gì rồi, trời đất bao la, nó phải đi đâu để tìm cái người phụ nữ tên Phương Phỉ Phỉ kia, người phụ nữ kia nó mới gặp có hai lần, cơ bản là không quen biết.;
Chúc Tư Viễn thật sự không còn gì để nói, mẹ bảo nó phải làm hết trách nhiệm của một người con với cha, nhưng mà người cha như thế này thật khiến Chúc Tư Viễn đến nhìn cũng không cả muốn nhìn, cứ mở miệng ra là lẩm bẩm tên một người phụ nữ khác.
Chúc Tư Viễn ước gì mình có thể nói không làm được, đây là kiểu cha gì vậy.
Chúc Tư Viễn về đến nhà, đem chuyện này kể cho Chúc Tố Nương nghe. Chúc Tố Nương tỏ ra hơi hoảng hốt, giờ đây trong đầu cô ấy hiện lên đủ loại hình ảnh, từng tấm, từng tấm thi nhau nhảy ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

