Ninh Thư cầm quyển nhật ký đến tòa soạn, bắt gặp Phương Phỉ Phỉ, trước ngực Phương Phỉ Phỉ đeo máy ảnh, ăn mặc gọn gàng, khi nhìn thấy Ninh Thư, hai mắt lóe lên, mỉm cười thân thiện tự nhiên nói: “Chúc quân y, không ngờ lại gặp ở đây.”
“Cô nói chuyện nghe thật xuôi tai.” Ninh Thư nói khéo.
“Chúc quân y, cô cứ đi trước đi, tôi đi giao hình.” Phương Phỉ Phỉ giơ chiếc máy ảnh trong tay lên.;
Ninh Thư nheo mắt nhìn Phương Phỉ Phỉ, vậy là Phương Phỉ Phỉ đã đá Chúc Nghiễn Thu rồi, giờ đây Chúc Nghiễn Thu đang lẻ loi nằm trong bệnh viện, bên cạnh không có một ai.
Chúc Nghiễn Thu hiện tại không còn gì cả, trong lòng Phương Phỉ Phỉ dù có thích Chúc Nghiễn Thu đi chăng nữa, nhưng trong thực tế, có lẽ có quá nhiều thứ xen lẫn vào bên trong.
Nếu như Chúc Nghiễn Thu thành công, thì hiện tại Phương Phỉ Phỉ có lẽ đã không rời xa hắn.;
Phương Phỉ Phỉ là người được tiếp nhận phương thức giáo dục kiểu mới, biết dự liệu tính toán cho bản thân, trong đầu không có tư tưởng hi sinh vì người khác giống như phụ nữ phong kiến xưa, mọi thứ đều tính toán sao cho có lợi với bản thân mình.
Vô cùng dửng dưng mà bỏ đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

